Cựu chiến binh

ĐÊM BIÊN GIỚI KHÔNG NGỦ

Câu chuyện kể về những đêm tuần tra, mật phục của bác Nguyễn Văn Thành cùng đồng đội tại khu vực biên giới phía Nam trong những năm sau chiến tranh. Trong bóng tối rừng sâu, mỗi tiếng động đều có thể tiềm ẩn nguy cơ, đòi hỏi người lính phải tuyệt đối bình tĩnh và kỷ luật. Những đêm không ngủ ấy đã rèn giũa bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm của người chiến sĩ.

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Kiều. Nguyễn Thị Hiền. Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đời quân ngũ của bác Nguyễn Văn Thành, những đêm tuần tra biên giới luôn để lại dấu ấn sâu đậm nhất, bởi đó là khoảng thời gian mà sự căng thẳng, trách nhiệm và ý chí của người lính được thử thách rõ rệt nhất. Ban ngày, đơn vị huấn luyện và củng cố doanh trại, nhưng khi màn đêm buông xuống, nhiệm vụ tuần tra, canh gác lại bắt đầu, lặng lẽ mà nặng nề. Bác Thành kể: “Đêm biên giới yên tĩnh lắm, yên tĩnh đến mức chỉ cần một tiếng động lạ là cả tổ đều nhận ra ngay.”

Người viết hình dung rõ cảnh những người lính trẻ lặng lẽ xuất phát trong đêm, súng khoác vai, đội hình giãn cách, bước chân nhẹ nhất có thể để không phát ra tiếng động. Rừng biên giới về đêm vừa tĩnh mịch vừa ẩn chứa nhiều bất trắc, từ địa hình phức tạp đến những nguy cơ khó lường. Chính vì vậy, mọi mệnh lệnh đều được thực hiện ngắn gọn, chính xác, không ai được phép chủ quan dù chỉ trong khoảnh khắc.

Bác Thành nhớ lại một đêm mưa rừng nặng hạt, tầm nhìn bị hạn chế, cả tổ phải di chuyển chậm gấp đôi so với bình thường. “Mưa làm đất trơn, chỉ cần trượt chân là có thể lộ vị trí,” bác kể. Người viết cảm nhận rõ sự căng thẳng của từng bước đi, khi người lính vừa phải giữ bí mật, vừa phải bảo đảm an toàn cho đồng đội. Có những lúc cả tổ phải dừng lại rất lâu, nín thở lắng nghe từng tiếng động giữa rừng, để phân biệt đâu là tiếng thú rừng, đâu là dấu hiệu bất thường.

Trong một lần tuần tra như vậy, tổ của bác phát hiện dấu vết lạ gần khu vực chốt gác. Không ai nói với ai một lời, cả tổ nhanh chóng triển khai đội hình cảnh giới, sẵn sàng xử lý tình huống theo đúng phương án đã được tập luyện nhiều lần. Bác Thành kể, giọng trầm hẳn xuống: “Lúc đó tim đập mạnh lắm, nhưng phải tự nhắc mình bình tĩnh, làm đúng quy định.” Sau một thời gian theo dõi, tổ tuần tra xác định không có nguy cơ trực tiếp, nhưng vẫn báo cáo đầy đủ để đơn vị tăng cường kiểm soát khu vực.

Người viết nhận ra rằng, chính những tình huống tưởng chừng rất nhỏ ấy lại góp phần giữ vững sự an toàn cho cả địa bàn, bởi biên giới chỉ thật sự bình yên khi mỗi đêm đều có những người lính âm thầm thức cùng rừng núi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn