ĐÊM BIỂN VÀ NỖI NHỚ NHÀ
Giữa đêm biển mênh mông, nỗi nhớ nhà trở nên da diết hơn bao giờ hết đối với người lính xa quê.
Những đêm trực canh, biển lặng, trăng soi sáng cả mặt nước, bác Xuân thường đứng lặng nhìn về phía đất liền. “Nhớ nhà thì nhiều, nhưng đã khoác áo lính là phải gác lại,” bác nói.
Không thư từ thường xuyên, không liên lạc nhanh chóng như bây giờ, mọi tin tức đều chậm trễ. Chính vì thế, tình đồng đội càng trở nên thiêng liêng, thay thế phần nào nỗi nhớ gia đình.



