ĐÊM BÔM Ở KHE VE
CỤ NGUYỄN THỊ MIÊN (Sinh năm 1952 – Quảng Bình, Nữ TNXP Đội 759)
“Các cháu hỏi bà sợ nhất chuyện gì hả? Bà sợ… tiếng bom nổ mà không thấy khói. Bom nổ chậm đấy.”
Năm 1971 bà đóng quân ở Khe Ve, chỗ mà ngày nào máy bay cũng đánh. Bà lúc ấy mới 19 tuổi, được phân vào tổ san lấp đường.
Một đêm tháng 7, bà và ba chị em khác đang gùi đất thì nghe tiếng “phụt” rất nhỏ. Ai từng ở chiến trường rồi đều biết: đó là tiếng bom bi “sống”.
Bà kể: “Tôi quay lại thì thấy con bé Thúy – sinh năm 1954 – nó đang ôm ngực, mặt tái xanh. Bom bi mắc trong áo nó. Nó không dám thở mạnh, sợ nổ.”
Bà Miên không kịp nghĩ gì. Bà bước đến, nhẹ nhàng cởi áo của Thúy, rồi ôm quả bom bi mà chạy ra khỏi mặt đường. Vừa đặt xuống hố thì bom nổ chói lòa.
Bà cười buồn: “Tai bà điếc một bên từ bữa đó. Nhưng nó sống, là được rồi.”
Cụ kể xong thì đưa tay sờ vành tai trái – cái tai nghe không còn rõ nữa. Nhưng ánh mắt cụ sáng lắm.
“Chiến tranh là vậy… cưu mang nhau mà sống qua được.”



