Bài viết

Đêm Cảnh Báo Trên Trạm Phát Sóng

Ninh Bình15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm Cảnh Báo Trên Trạm Phát Sóng

Trên đỉnh đồi cao nhất của vùng Hòa Lạc có một trạm phát sóng truyền hình cũ. Nơi đây quanh năm gió thổi mạnh, ban đêm gần như không có ai qua lại.

Trong trạm chỉ có hai người trực: anh Quân – kỹ thuật viên lâu năm, và Tuấn – nhân viên trẻ mới được điều động lên công tác.

Công việc của họ tưởng chừng đơn giản: kiểm tra tín hiệu, đảm bảo hệ thống hoạt động ổn định.

Nhưng đêm hôm đó, mọi thứ trở nên khác thường.

Khoảng gần nửa đêm, hệ thống cảnh báo tự động đột ngột kêu lên.

“MẤT ỔN ĐỊNH TẦN SỐ – NGUY CƠ SỤP TÍN HIỆU TOÀN VÙNG”

Anh Quân lập tức kiểm tra bảng điều khiển. Các chỉ số dao động mạnh, tín hiệu truyền hình bị nhiễu nặng.

Điều lạ là nguyên nhân không đến từ thiết bị trong trạm.

Mà từ bên ngoài.

Tuấn chạy ra ngoài kiểm tra trong mưa gió. Gió mạnh đến mức gần như không đứng vững.

Phía sau trạm, cột ăng-ten chính đang rung lắc bất thường.

— Có vật gì đó mắc vào dây neo! — Tuấn hét lên.

Nếu cột ăng-ten đổ, toàn bộ khu vực sẽ mất liên lạc, đặc biệt là đường truyền cảnh báo khẩn cấp của vùng núi phía dưới.

Không thể chờ thêm.

Anh Quân quyết định cùng Tuấn leo lên kiểm tra.

Trong bóng tối, hai người leo lên tháp sắt cao hàng chục mét, gió thổi khiến từng bước chân trở nên nguy hiểm.

Khi lên gần đỉnh, họ phát hiện dây cáp bị một thân cây gãy quấn chặt, kéo lệch toàn bộ cấu trúc.

Nếu không gỡ kịp, tháp có thể đổ bất cứ lúc nào.

Tuấn run tay:

— Em… em không chắc làm được.

Anh Quân nhìn xuống ánh đèn xa xa của thôn làng dưới chân núi, rồi nói:

— Nếu mình không làm, cả vùng có thể mất tín hiệu cảnh báo khi có sự cố.

Hai người bắt đầu cẩn thận tháo từng đoạn dây.

Mưa ngày càng nặng hạt.

Một tiếng răng rắc vang lên.

Cột ăng-ten nghiêng thêm một chút.

Thời gian không còn nhiều.

Tuấn giữ dây cố định, còn anh Quân dùng dụng cụ cắt phần bị mắc.

Cuối cùng, sợi dây cáp được giải phóng.

Cột ăng-ten dần ổn định trở lại.

Hệ thống trong trạm phát ra tiếng “tít” báo tín hiệu phục hồi.

Cả hai thở phào nhẹ nhõm.

Sáng hôm sau, người dân trong vùng mới biết rằng suốt đêm qua, họ suýt mất toàn bộ hệ thống liên lạc vì một sự cố tự nhiên trên đỉnh đồi.

Không ai nhìn thấy họ làm việc trong bóng tối.

Nhưng nhờ họ, cả vùng đã an toàn.

Tuấn nhìn lên cột ăng-ten đã được gia cố lại, nói nhỏ:

— Hóa ra có những việc không ai biết, nhưng lại quan trọng hơn tất cả.

Anh Quân chỉ cười:

— Công việc của mình là giữ cho mọi thứ hoạt động, dù không ai gọi tên mình.

Trên đỉnh đồi, gió vẫn thổi mạnh.

Nhưng ánh đèn trong trạm phát sóng vẫn sáng, như một lời nhắc rằng có những người luôn âm thầm giữ an toàn cho người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn