Cựu chiến binh

ĐÊM CANH GÁC CUỐI CÙNG

Trong những ngày cuối cùng trước khi xuất ngũ, bác Trần Văn Hùng cùng đồng đội trải qua một đêm canh gác đặc biệt giữa rừng sâu Campuchia. Đó là đêm đầy suy tư về chiến tranh, đồng đội và ngày trở về sau nhiều năm xa quê hương. Ký ức ấy theo bác suốt cuộc đời như một dấu lặng sâu sắc của “Thời hoa lửa”.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Trần Văn Hùng bảo rằng trong suốt những năm quân ngũ, bác đã trải qua không biết bao nhiêu đêm canh gác. Có những đêm giữa rừng Tây Nguyên lạnh buốt, có những đêm mưa xối xả nơi đất bạn Campuchia, cũng có những đêm căng thẳng đến mức không ai dám chợp mắt.

Nhưng với bác, có một đêm đặc biệt nhất.

Đó là đêm cuối cùng trước khi bác chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ để trở về quê hương sau gần mười năm quân ngũ.

Người viết nhận thấy mỗi khi nhắc đến đêm ấy, giọng bác chậm lại như đang sống lại những cảm xúc của tuổi trẻ năm nào.

Hôm ấy đơn vị đóng quân gần một cánh rừng thưa ở Campuchia. Sau nhiều tháng làm nhiệm vụ liên tục, tình hình khu vực đã ổn định hơn trước. Không khí doanh trại cũng bớt căng thẳng.

“Anh em lúc ấy ai cũng mong ngày về,” bác kể.

Chiều hôm đó trời đổ mưa nhẹ. Những giọt nước lách tách rơi trên mái tăng phủ tạm giữa rừng. Sau bữa cơm tối đơn sơ, mọi người ngồi quây quanh bếp lửa nhỏ trò chuyện.

Có người nhắc về quê nhà. Có người kể về người yêu đang chờ đợi. Có người chỉ mong được ăn bữa cơm cùng gia đình sau bao năm xa cách.

“Lâu lắm rồi chúng tôi mới nói nhiều về ngày trở về như thế,” bác cười nhẹ.

Người viết hình dung những người lính trẻ năm ấy ngồi bên nhau giữa rừng sâu, ánh lửa hắt lên những gương mặt đã sạm đi vì nắng gió và chiến tranh.

Đêm ấy, bác Hùng được phân công trực gác ca cuối.

“Khoảng gần nửa đêm tôi thay ca cho đồng đội,” bác kể.

Rừng đêm yên tĩnh lạ thường. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió nhẹ luồn qua những tán cây.

Bác đứng tựa bên công sự, tay ôm khẩu súng quen thuộc đã theo mình suốt bao năm chiến đấu. Nhìn màn đêm trước mặt, bác bất giác nhớ lại cả chặng đường quân ngũ đã đi qua.

“Tôi nhớ quê kinh khủng,” bác nói nhỏ.
“Nhớ cha mẹ, nhớ biển Hoằng Tiến.”

Người viết cảm nhận được nỗi lòng của người lính sau gần một thập kỷ xa quê. Tuổi trẻ của bác đã gửi lại nơi chiến trường, giữa rừng sâu và những cuộc hành quân không dứt.

Trong đêm tối ấy, bác nhớ đến những đồng đội đã hy sinh.

Bác kể rằng có những người từng đứng gác cùng mình như thế, từng ngồi ăn chung bữa cơm, từng chia nhau từng ngụm nước, nhưng giờ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

“Có lúc tôi thấy như họ vẫn đâu đây,” bác trầm giọng.

Một cơn gió lạnh thổi qua cánh rừng. Bác kéo lại cổ áo rồi lặng im nhìn về phía xa.

Người viết hiểu rằng, với người lính từng đi qua chiến tranh, ký ức về đồng đội chưa bao giờ rời xa họ.

Đang trong ca trực, bác bất ngờ nghe tiếng bước chân nhẹ phía sau. Quay lại, bác thấy anh Thành – người đồng đội thân thiết cùng quê Thanh Hóa – mang cho bác một ca nước nóng.

“Anh ấy bảo: sắp được về rồi, cố giữ sức khỏe,” bác kể mà ánh mắt đầy xúc động.

Hai người lính già ngồi cạnh nhau bên công sự giữa đêm khuya. Họ nhắc lại từng kỷ niệm cũ: những lần hành quân xuyên rừng, những cơn sốt rét rừng khiến người run bần bật, cả những đêm mưa nằm võng lạnh đến tê người.

“Chúng tôi nói chuyện rất lâu,” bác kể.
“Không ai muốn đêm ấy trôi qua nhanh.”

Người viết cảm nhận được sự thiêng liêng của tình đồng đội. Sau bao năm sống giữa ranh giới sinh tử, họ hiểu rằng điều quý giá nhất không phải huân chương hay cấp bậc, mà là việc vẫn còn được ngồi cạnh nhau trong hòa bình.

Gần sáng, mưa bắt đầu ngớt. Bầu trời phía xa dần hiện lên những vệt sáng đầu tiên.

Bác Hùng kể rằng khi nhìn ánh bình minh ló lên sau rừng cây, trong lòng bác dâng lên cảm giác rất khó tả.

“Tôi nghĩ cuối cùng mình cũng sắp hoàn thành nhiệm vụ,” bác nói.

Đó là khoảnh khắc người lính cảm nhận rõ nhất sự bình yên sau những năm dài chiến tranh và gian khổ.

Sáng hôm sau, cả đơn vị lại tiếp tục công việc như thường lệ. Nhưng với bác Hùng, đêm canh gác cuối cùng ấy đã trở thành một ký ức không bao giờ quên.

Nhiều năm sau khi xuất ngũ trở về quê hương, có những lúc giữa đêm khuya nghe tiếng gió ngoài biển, bác lại nhớ về cánh rừng năm ấy, nhớ ánh lửa bập bùng và những gương mặt đồng đội trong đêm cuối cùng trước ngày trở về.

“Đó là đêm tôi nhớ nhất đời lính,” bác nói chậm rãi.

Người viết nhìn bác Hùng lặng im bên hiên nhà, phía xa là tiếng sóng biển Hoằng Tiến đều đặn vỗ bờ. Chiến tranh đã lùi xa rất lâu, nhưng trong trái tim người lính già, những năm tháng “Thời hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Trước khi kết thúc câu chuyện, bác Hùng khẽ nói:

“Người lính già như chúng tôi giờ chỉ mong đất nước mãi bình yên để con cháu không phải trải qua chiến tranh thêm lần nào nữa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn