Khác

Đêm canh gác cuối năm

Đêm ba mươi Tết năm 1974, đơn vị của Hùng đang làm nhiệm vụ trên một chốt tiền tiêu giữa đại ngàn Trường Sơn. Gió rừng thổi lạnh buốt, màn sương phủ kín những lối mòn. Xa xa, tiếng pháo địch vẫn vọng lại từng hồi, nhắc mọi người rằng chiến tranh chưa kết thúc.

Tuyên Quang05/08/2026Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái (Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ba mươi Tết năm 1974, đơn vị của Hùng đang làm nhiệm vụ trên một chốt tiền tiêu giữa đại ngàn Trường Sơn. Gió rừng thổi lạnh buốt, màn sương phủ kín những lối mòn. Xa xa, tiếng pháo địch vẫn vọng lại từng hồi, nhắc mọi người rằng chiến tranh chưa kết thúc.

Trong hầm trú ẩn, anh em gom góp phần lương thực còn lại để chuẩn bị một "bữa cơm tất niên". Chỉ có vài nắm cơm, ít muối vừng và một ống tre đựng nước chè xanh. Không bánh chưng, không cành đào, cũng chẳng có tiếng pháo giao thừa.

Đúng lúc mọi người chuẩn bị ngồi xuống ăn, Hùng nhận nhiệm vụ ra vọng gác. Anh khoác súng, mỉm cười:

– Các cậu cứ ăn trước, hết ca mình ăn sau cũng được.

Một đồng đội lặng lẽ gói phần cơm của Hùng vào chiếc lá dong, đặt cạnh ba lô.

Đứng trên chòi gác, Hùng ngước nhìn bầu trời đầy sao. Anh nhớ đến căn nhà nhỏ nơi quê hương, nơi giờ này mẹ chắc đang ngồi bên bếp lửa chờ các con về sum họp. Anh khẽ lấy trong túi áo ra một chiếc khăn tay mẹ may trước ngày nhập ngũ rồi mỉm cười.

Ít phút sau, người tiểu đội trưởng mang phần cơm lên vọng gác.

– Tết thì phải ăn cùng nhau.

Hai người ngồi tựa lưng vào công sự, chia nhau từng nắm cơm nguội. Giữa núi rừng yên ắng, họ lặng lẽ chúc nhau một năm mới bình an và mong đất nước sớm hòa bình.

Nhiều năm sau, trong buổi họp mặt đồng đội, Hùng kể rằng bữa cơm giao thừa năm ấy là cái Tết đặc biệt nhất cuộc đời mình. Không vì thức ăn ngon, mà vì giữa bom đạn, mọi người vẫn dành cho nhau sự quan tâm và tình cảm như những người thân trong một gia đình.

Ông xúc động nói:

– Chiến tranh lấy đi nhiều điều, nhưng không thể lấy đi tình người. Chính tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua những mùa xuân xa nhà để rồi được đón mùa xuân hòa bình.

Cả hội trường lặng đi. Ngoài sân, những cành đào đang khoe sắc trong nắng xuân. Không ai còn phải đón Tết giữa tiếng bom, nhưng câu chuyện về đêm canh gác cuối năm vẫn nhắc mọi người rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mùa xuân tuổi trẻ của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm canh gác cuối năm | Câu chuyện thời hoa lửa