Đêm canh gác dưới mưa xuân rét buốt
Kim Đồng kiên cường bám trụ vị trí gác trong một đêm mưa xuân lạnh thấu xương để bảo vệ hội nghị quan trọng của Đảng.
Mùa xuân ở vùng cao nguyên đá Cao Bằng thường mang theo những cơn mưa phùn kéo dài, hơi nước lạnh buốt thấu xương thấu thịt, khiến cây cỏ như chìm trong màn sương mờ đục. Vào một đêm giáp Tết năm 1943, khi một hội nghị quan trọng của các đồng chí lãnh đạo Trung ương đang diễn ra bí mật trong hang đá tại khu vực suối Lê-nin, Kim Đồng được phân công nhận trọng trách đứng gác ở vòng ngoài cùng trên một mỏm đá cao sát bìa rừng.
Cơn mưa xuân lạnh buốt cứ thế rây hạt, thấm đẫm qua lớp áo vải chàm mỏng manh khiến toàn thân Kim Đồng run lên bần bật. Đôi tay cầm gậy tre tê cóng lại, nhưng ánh mắt cậu vẫn mở lớn, kiên định nhìn bao quát cả khu vực đường mòn bên dưới. Cậu tự nhủ rằng thời tiết khắc nghiệt thế này càng là lúc giặc dễ lơ là, nhưng cũng là lúc bản thân phải nâng cao cảnh giác gấp bội để không để bất kỳ sơ hở nào xảy ra.
Cứ thế, cậu bé đứng lặng lẽ như một bức tượng nhỏ giữa mưa rừng suốt mấy tiếng đồng hồ cho đến khi hội nghị kết thúc an toàn và nhận được hiệu lệnh rút lui. Khi bước vào hang sưởi ấm bên đống lửa hồng, đôi môi Kim Đồng đã tím ngắt vì lạnh, nhưng nụ cười rạng rỡ vẫn nở trên môi khi nghe các bác lãnh đạo khen ngợi tinh thần bám trụ kiên cường. Đêm canh gác dưới mưa xuân rét buốt ấy là một trong những minh chứng hùng hồn nhất về ý chí sắt đá của người đội trưởng nhi đồng mẫu mực.



