Cựu chiến binh

ĐÊM CANH GÁC GIỮA BIÊN CƯƠNG GIÁ LẠNH

Thanh Hóa06/06/2026Nguyễn Thị Kiều (Xã Hoằng Hóa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ai từng trải qua mùa đông trên cao nguyên đá Đồng Văn mới hiểu hết cái lạnh cắt da cắt thịt nơi đây. Đối với cựu chiến binh Lê Thúy Hiệp, ký ức về những đêm canh gác giữa biên cương vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Năm 1981, bác là Tiểu đội trưởng thuộc Đại đội 18, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thanh Hóa, được giao nhiệm vụ bảo vệ một điểm cao chiến lược.

Bác kể:

“Có những đêm nhiệt độ xuống rất thấp. Gió từ các khe núi thổi lên buốt đến tận xương. Chúng tôi phải quấn thêm bao tải ngoài áo quân phục mà vẫn rét.”

Đêm ấy, bác nhận ca gác từ 12 giờ đêm đến 4 giờ sáng.

Trước mắt là màn sương dày đặc bao phủ các triền núi. Xa xa chỉ còn nhìn thấy ánh đèn dầu leo lét trong lán trực.

Bác nhớ lại:

“Lúc đó không ai nghĩ đến chuyện ngủ. Chúng tôi hiểu rằng phía sau mình là đồng bào, là quê hương.”

Để chống rét, các chiến sĩ thay nhau kể chuyện quê nhà. Người kể về cánh đồng lúa Thanh Hóa, người nhớ dòng sông Mã, người nhắc đến mẹ già đang đợi thư con.

Có lúc cả tổ lặng đi khi nghe tiếng gió hú giữa núi rừng.

“Trong cái tĩnh lặng ấy, tôi càng cảm nhận rõ trách nhiệm của người lính.”

Gần sáng, trời xuất hiện một lớp băng mỏng trên các phiến đá. Khi bàn giao ca trực, đôi tay mọi người gần như tê cứng.

Nhưng không ai than phiền.

Bởi họ hiểu rằng chính những đêm thức trắng ấy đã góp phần giữ gìn sự bình yên nơi biên cương Tổ quốc.

Hơn bốn mươi năm sau, mỗi khi nhớ lại, bác Hiệp vẫn tự hào:

“Chúng tôi nghèo vật chất nhưng giàu ý chí. Đó là điều không bao giờ mất đi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn