Cựu chiến binh

Đêm canh gác giữa núi rừng Tuyên Quang

Ninh Bình04/05/2026Phạm Thị Huyền Trang (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi tối tại nhà văn hóa xã Khánh Thiện, bác Phúc – cựu chiến binh từng hoạt động ở chiến khu Việt Bắc – ngồi kể chuyện cho đoàn viên thanh niên. Giọng bác trầm ấm, chậm rãi khi nhắc về những năm tháng ở Tuyên Quang, nơi núi rừng che chở cách mạng và cũng là nơi thử thách ý chí con người.

Đó là một đêm mùa đông rét buốt, sương mù dày đặc phủ kín lối đi. Bác Phúc khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, nhận nhiệm vụ dẫn một đoàn cán bộ vượt rừng để kịp đến điểm họp quan trọng. Con đường rừng trơn trượt, dốc cao, có đoạn phải men theo sườn núi, dưới là vực sâu hun hút. Mọi người đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng bước chân và hơi thở hòa vào cái lạnh cắt da.

Khi cả đoàn vừa đến gần một con suối cạn, bất ngờ phía xa xuất hiện ánh đèn và tiếng động lạ. Bác Phúc lập tức ra hiệu dừng lại, linh cảm có địch tuần tra. Không chần chừ, bác quyết định đổi hướng, dẫn đoàn vòng qua một lối rừng khác hiểm trở hơn. Con đường mới hẹp, cây cối rậm rạp, có đoạn phải bám vào rễ cây để leo, đất ướt khiến nhiều người trượt ngã. Một cán bộ lớn tuổi không may bị trượt chân, bác quay lại cõng ông, từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn.

Cả đoàn lặng lẽ đi suốt nhiều giờ trong đêm tối, vừa tránh địch vừa vượt qua địa hình hiểm trở. Khi đến được điểm tập kết thì trời cũng vừa hửng sáng, ai nấy đều mệt lả nhưng ánh mắt ánh lên niềm nhẹ nhõm. Cuộc họp diễn ra an toàn, kịp thời, góp phần quan trọng vào công việc chung của đơn vị.

Bác Phúc nhìn các đoàn viên, giọng trầm lại: “Chiến tranh không chỉ là những trận đánh lớn mà còn là những bước chân thầm lặng như thế, nếu một người chùn bước có thể ảnh hưởng đến cả nhiệm vụ.” Một bạn trẻ hỏi bác có sợ không, bác chỉ mỉm cười: “Sợ chứ, nhưng vẫn phải đi, vì phía sau mình là cả đất nước.” Câu chuyện khép lại trong không gian yên tĩnh, để lại trong lòng người nghe hình ảnh những con người bình dị đã lặng thầm góp sức mình giữa núi rừng Tuyên Quang cho ngày độc lập của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn