Cựu chiến binh

Đêm canh gác nơi đầu núi

Đêm xuống, núi rừng Khả Cửu chìm trong màn sương dày đặc. Gió lùa qua những tán cây tạo nên âm thanh vi vu giữa đại ngàn. Trong sự tĩnh lặng ấy, trên đỉnh núi cao nhìn xuống bản Mường, vẫn có những bóng người lặng lẽ làm nhiệm vụ canh gác.

Phú Thọ31/07/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm canh gác nơi đầu núi

(Nhân vật: Ông Trần Văn Thịnh)

Đêm xuống, núi rừng Khả Cửu chìm trong màn sương dày đặc. Gió lùa qua những tán cây tạo nên âm thanh vi vu giữa đại ngàn. Trong sự tĩnh lặng ấy, trên đỉnh núi cao nhìn xuống bản Mường, vẫn có những bóng người lặng lẽ làm nhiệm vụ canh gác.

Đó là những năm tháng kháng chiến gian khổ. Bản làng nằm ở vị trí có nhiều tuyến đường băng qua núi rừng, vì vậy việc bảo vệ an toàn cho cán bộ và nhân dân luôn được đặt lên hàng đầu. Mỗi đêm, dân quân và thanh niên trong bản thay nhau trực gác trên các điểm cao.

Ông Trần Văn Thịnh khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi. Mỗi khi màn đêm buông xuống, ông lại khoác chiếc áo chàm, mang theo chiếc đèn pin, chiếc tù và và con dao phát để lên điểm gác trên đầu núi.

Đêm ở rừng rất lạnh. Sương phủ trắng vai áo, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng suối chảy không ngừng. Có những hôm mưa rừng kéo dài đến sáng, quần áo ướt sũng, đôi chân tê buốt vì giá lạnh, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên trì bám trụ.

Ông luôn ghi nhớ lời dặn của người chỉ huy:

"Canh gác không chỉ để bảo vệ bản làng mà còn để giữ an toàn cho cán bộ, bộ đội và Nhân dân."

Lời dặn ấy trở thành động lực để ông cùng đồng đội vượt qua mọi gian khó.

Một đêm cuối thu, từ điểm gác trên đỉnh núi, ông Trần Văn Thịnh phát hiện những dấu hiệu bất thường dưới thung lũng. Ngay lập tức, ông phát tín hiệu theo quy ước để báo cho lực lượng dân quân trong bản. Nhờ sự cảnh giác và xử lý kịp thời, bà con chủ động bảo đảm an toàn cho người dân và hỗ trợ lực lượng làm nhiệm vụ.

Sau đêm ấy, người dân càng thêm tin tưởng vào những người canh gác nơi đầu núi. Họ không cần được ca ngợi, cũng không mong được ghi công, chỉ lặng lẽ góp phần giữ gìn sự bình yên cho quê hương.

Khi đất nước hòa bình, ông Trần Văn Thịnh trở về với cuộc sống đời thường. Ông tiếp tục cùng bà con khai hoang, trồng rừng, phát triển kinh tế và tích cực tham gia các phong trào ở địa phương.

Mỗi lần đưa con cháu lên ngọn đồi năm xưa, ông lại kể về những đêm thức trắng giữa núi rừng. Ông nhắn nhủ:

"Ngày nay các cháu được sống trong hòa bình, không còn phải cầm súng canh gác. Nhưng các cháu hãy luôn gìn giữ tình yêu quê hương, sống có trách nhiệm với cộng đồng và góp sức xây dựng đất nước. Đó cũng là một cách bảo vệ Tổ quốc."

Lũ trẻ chăm chú lắng nghe. Chúng hiểu rằng, sự bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao đêm không ngủ của những người đi trước.

Ngọn núi năm xưa giờ đã phủ một màu xanh của rừng, những con đường mới nối dài đến từng bản làng. Nhưng câu chuyện về ông Trần Văn Thịnh và những đêm canh gác nơi đầu núi vẫn được truyền lại như một lời nhắc nhở về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường của người dân Khả Cửu.

Thông điệp: Lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trong những trận chiến, mà còn được vun đắp từ những việc làm bình dị, từ tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng vì sự bình yên của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn