Cựu chiến binh

Đêm Canh Gác Trên Đỉnh Núi

Câu chuyện kể lại ký ức của ông Bùi Văn Khánh về một đêm canh gác đầy gian khổ trên đỉnh núi cao. Trong điều kiện thiếu thốn và thời tiết khắc nghiệt, các chiến sĩ vẫn kiên cường bám chốt, bảo vệ tuyến đường và bản làng phía dưới. Đó là kỷ niệm sâu sắc về tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội trong một thời hoa lửa.

Lai Châu11/03/2026Lò Thị Nhị (Xã Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Văn Khánh kể rằng khi còn là một người lính trẻ, ông cùng đơn vị được giao nhiệm vụ giữ một chốt nhỏ trên đỉnh núi. Từ vị trí ấy, họ có thể quan sát con đường quan trọng dẫn vào khu vực phía trong.

Cuộc sống trên chốt rất thiếu thốn. Lán ở được dựng bằng tre và lá rừng, lương thực phải mang từ dưới chân núi lên. Ban ngày, các chiến sĩ thay nhau tuần tra xung quanh; ban đêm, mỗi người trực gác một ca để đảm bảo an toàn.

Một đêm mùa đông, gió núi thổi rất mạnh và sương mù dày đặc. Ông Khánh nhận nhiệm vụ canh gác từ nửa đêm đến gần sáng. Cái lạnh khiến tay chân tê buốt, nhưng ông vẫn kiên trì quan sát xung quanh.

Để chống lại cái lạnh, ông nhóm một đống lửa nhỏ bên cạnh chốt gác. Ánh lửa bập bùng chiếu sáng khoảng đất nhỏ giữa màn đêm. Thỉnh thoảng, một người đồng đội bước ra thay ca, mang theo chút nước nóng và hỏi thăm nhau vài câu.

Những khoảnh khắc giản dị ấy đã giúp các chiến sĩ cảm thấy ấm lòng giữa núi rừng lạnh giá. Họ hiểu rằng mỗi người đều đang góp phần nhỏ bé của mình để bảo vệ quê hương.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông Bùi Văn Khánh vẫn nói rằng đêm canh gác trên đỉnh núi năm ấy là một kỷ niệm không thể quên. Ngọn lửa nhỏ giữa gió lạnh đã trở thành biểu tượng cho ý chí, lòng dũng cảm và tình đồng đội của những người lính trong một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn