Đêm canh gác vùng trời Thủ đô – Ngô Văn Tú
Họ và tên: Ngô Văn Tú
Năm sinh: 1962
Năm nhập ngũ: Tháng 2 năm 1982
Đơn vị: Hạ sĩ, Chiến sĩ, Tiểu đoàn 172, Trung đoàn 277, Sư đoàn 361 (d172, e277, f361)
Năm xuất ngũ: Tháng 9 năm 1985
Tôi tên là Ngô Văn Tú, sinh năm 1962 tại Đồng Tiến. Tháng 2 năm 1982, tôi lên đường nhập ngũ và trở thành chiến sĩ phòng không thuộc Tiểu đoàn 172, Trung đoàn 277, Sư đoàn 361 (Sư đoàn Phòng không Hà Nội).
Bối cảnh nhiệm vụ của chúng tôi những năm đầu thập niên 80 là chốt giữ các trận địa tên lửa và pháo cao xạ bảo vệ vùng trời Thủ đô và miền Bắc. Dù chiến tranh phá hoại đã lùi xa, nhưng tình hình biên giới vẫn căng thẳng, các phi đội máy bay trinh sát nước ngoài thường xuyên thăm dò. Đơn vị tôi trực chiến trên mâm pháo 24/24 giờ. Mùa hè oi nồng, mặt bệ phóng sắt nung nóng như than hồng; mùa đông gió bắc thổi buốt giá cắt da cắt thịt, nhưng mắt người lính chưa bao giờ lơi lỏng khỏi bầu trời.
Kỷ niệm khắc sâu nhất trong tôi diễn ra vào đêm Giao thừa năm 1983. Giữa không gian tĩnh mịch của đêm cuối năm, trong khi quê nhà Thanh Hóa đang chuẩn bị đón Tết, thì trên trận địa cao xạ, tiếng còi báo động khẩn cấp "Chuyển cấp 1" đột ngột vang lên. Tôi cùng tiểu đội lao ra vị trí chiến đấu chỉ trong vòng 30 giây. Tôi nhanh chóng nhảy lên mâm pháo, tay quay hướng siết chặt, mắt dán vào kính ngắm quang học để bám sát mục tiêu giả định trên màn radar. Mồ hôi chảy ròng ròng dù trời lạnh dưới 10 độ C. Sau khi ca trực kết thúc an toàn, anh em quây quần bên mâm cơm dã chiến có thêm vài chiếc bánh chưng gửi từ hậu phương. Tâm tư người lính trẻ lúc ấy vừa dạt dào nỗi nhớ quê hương, vừa tự hào vì đang canh giữ bình yên cho hàng triệu gia đình. Tháng 9 năm 1985, tôi xuất ngũ trở về xã Đồng Tiến, mang theo ký ức đẹp đẽ về những đêm gác bầu trời Tổ quốc.



