Cựu chiến binh

ĐÊM CANH GIỮ KHO HÀNG GIỮA RỪNG SÂU

Thanh Hóa31/05/2026Lê Văn Duy (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau thời gian điều trị sốt rét tại trạm quân y, sức khỏe của ông Phạm Xuân Lợi dần ổn định. Trở lại đơn vị, ông được phân công tham gia bảo vệ một kho hàng quân sự nằm sâu trong khu rừng già thuộc tuyến hậu cần chiến lược. Kho hàng được ngụy trang rất kỹ dưới những tán cây cổ thụ. Từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy một màu xanh bạt ngàn của núi rừng. Bên dưới là những lán chứa lương thực, đạn dược, thuốc men và nhiều loại vật tư quan trọng chuẩn bị chuyển ra tiền tuyến. Nhiệm vụ của tổ bảo vệ là canh gác ngày đêm, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho kho hàng. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây ảnh hưởng lớn đến hoạt động chiến đấu của các đơn vị phía trước. Ông Lợi thường được phân công trực đêm. Những ca trực kéo dài từ chập tối đến rạng sáng. Giữa đại ngàn mênh mông, bóng tối bao trùm khắp nơi. Chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió luồn qua tán lá. Những đêm đầu tiên, ông luôn phải căng tai lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất. Một cành cây gãy, tiếng lá khô xào xạc hay tiếng thú rừng di chuyển cũng đủ khiến người lính cảnh giác. Có những hôm trời mưa lớn. Mưa rừng ào xuống như trút nước, làm cho việc quan sát càng trở nên khó khăn. Áo quần ướt sũng, nước mưa chảy dọc theo vành mũ xuống khuôn mặt, nhưng không ai được phép rời vị trí. Một đêm cuối mùa mưa, khi đang làm nhiệm vụ ở vòng ngoài, ông bất ngờ phát hiện một ánh sáng nhỏ lóe lên phía sườn đồi. Trong chiến tranh, bất kỳ dấu hiệu bất thường nào cũng phải được kiểm tra ngay lập tức. Ông lập tức báo cáo tổ trưởng. Một tổ kiểm tra nhanh chóng được cử đi xác minh. Sau gần một giờ tiếp cận thận trọng, mọi người mới phát hiện đó chỉ là ánh lửa từ một nhóm dân công hỏa tuyến đang nghỉ chân trên đường vận chuyển hàng hóa. Dù chỉ là báo động nhầm, nhưng chỉ huy đơn vị vẫn biểu dương tinh thần cảnh giác của tổ trực. Ông Lợi hiểu rằng trong chiến tranh, sự cẩn trọng chưa bao giờ là thừa. Khoảng thời gian làm nhiệm vụ tại kho hàng cũng giúp ông chứng kiến sự vất vả của lực lượng hậu cần. Hàng đêm, những đoàn dân công gùi hàng vượt núi băng rừng để đưa lương thực và đạn dược đến nơi tập kết. Nhiều người là những cô gái tuổi đôi mươi với đôi vai nhỏ bé nhưng gùi trên lưng những kiện hàng nặng hàng chục kilôgam. Họ lặng lẽ đi trong đêm tối, vượt qua bom đạn và hiểm nguy mà không một lời than vãn. Hình ảnh ấy khiến ông vô cùng cảm phục. Ông hiểu rằng chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những người trực tiếp cầm súng chiến đấu, mà còn bởi biết bao con người thầm lặng ở phía sau. Một lần khác, kho hàng bị máy bay địch phát hiện và đánh phá khu vực lân cận. Toàn đơn vị lập tức triển khai phương án bảo vệ. Suốt nhiều giờ liền, các chiến sĩ khẩn trương di chuyển hàng hóa đến những vị trí dự phòng đã chuẩn bị từ trước. Nhờ sự chủ động và tinh thần trách nhiệm cao, toàn bộ vật tư quan trọng đều được bảo toàn an toàn. Khi đợt không kích kết thúc, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến quãng thời gian bảo vệ kho hàng giữa rừng sâu, ông Phạm Xuân Lợi vẫn cảm thấy tự hào. Đó là những tháng ngày ông được góp sức vào công việc thầm lặng nhưng vô cùng ý nghĩa của cuộc kháng chiến. Giữa những đêm tối của chiến tranh, người lính trẻ năm ấy đã học được bài học về trách nhiệm, sự kiên trì và tinh thần cảnh giác. Những ký ức ấy mãi là một phần không thể phai mờ trong hành trang cuộc đời của ông, như ngọn lửa âm thầm cháy sáng giữa đại ngàn của một thời hoa lửa hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM CANH GIỮ KHO HÀNG GIỮA RỪNG SÂU | Câu chuyện thời hoa lửa