ĐÊM CANH KHO HẬU CẦN
Một đêm thức trắng bảo vệ kho lương thực giữa thời điểm chiến trường cần tiếp tế khẩn cấp.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Phạm Thị Ngọc đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Ngọc, những đêm canh kho hậu cần giữa rừng sâu chính là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng công việc bảo vệ kho lương thực là nhiệm vụ đơn giản.
Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, mỗi bao gạo, mỗi thùng hàng và mỗi kiện thuốc men đều vô cùng quý giá.
Đó là nguồn tiếp tế cho các đơn vị phía trước.
Là sức mạnh giúp những người lính tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Vì thế, việc bảo vệ kho hàng luôn được đặt lên hàng đầu.
Hôm ấy, đơn vị của bác Ngọc nhận nhiệm vụ canh gác kho hậu cần trong nhiều ngày liên tiếp.
Kho nằm giữa một khu rừng kín.
Xung quanh được che phủ bởi những tán cây lớn.
Ban ngày nơi đây khá yên tĩnh.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, không gian trở nên vô cùng tĩnh lặng.
Chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng gió luồn qua các tán lá.
Đêm đó, bác Ngọc cùng một số đồng đội được phân công trực gác.
Mỗi người đảm nhận một vị trí khác nhau.
Ai cũng phải giữ tinh thần tập trung cao độ.
Không được chủ quan dù chỉ trong chốc lát.
Bởi bất kỳ sự sơ suất nào cũng có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ chung.
Trời về khuya.
Sương rừng bắt đầu phủ kín lối đi.
Không khí trở nên lạnh hơn.
Bác Ngọc kéo lại chiếc áo đã sờn vai rồi tiếp tục quan sát khu vực xung quanh.
Ánh sáng từ ngọn đèn dầu nhỏ chỉ đủ soi một khoảng không gian hẹp.
Xa hơn là bóng tối của núi rừng.
Có những lúc tiếng lá khô xào xạc vang lên giữa màn đêm.
Mọi người lập tức chú ý.
Nhưng rồi nhận ra đó chỉ là cơn gió nhẹ thổi qua.
Dẫu vậy, không ai được phép lơ là.
Sự cảnh giác luôn phải được duy trì.
Trong những giờ phút yên tĩnh ấy, các đồng đội thường động viên nhau bằng những câu chuyện giản dị.
Có người kể về quê hương.
Có người kể về gia đình.
Có người nói về những dự định sau ngày đất nước hòa bình.
Những câu chuyện ấy giúp xua tan phần nào sự mệt mỏi của ca trực đêm.
Điều khiến bác Ngọc nhớ nhất là tinh thần trách nhiệm của mọi người.
Dù ai cũng mệt sau một ngày lao động vất vả.
Nhưng khi đến ca trực, tất cả đều nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ.
Không ai than phiền.
Không ai xin nghỉ.
Bởi ai cũng hiểu giá trị của những hàng hóa đang được bảo vệ.
Đêm dần trôi qua.
Kho lương thực vẫn an toàn.
Mọi công việc diễn ra thuận lợi.
Khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện phía sau những tán cây, ca trực cũng kết thúc.
Mọi người nhìn nhau mỉm cười.
Một đêm bình yên đã trôi qua.
Một nhiệm vụ nữa đã được hoàn thành.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại những đêm canh kho hậu cần giữa rừng Trường Sơn, bác Ngọc vẫn nhớ rõ cảm giác se lạnh của sương đêm và những ánh mắt đầy trách nhiệm của đồng đội.
Bác thường nói:
“Ngày ấy chúng tôi không chỉ bảo vệ lương thực, mà còn bảo vệ niềm tin của những người đang chiến đấu ở phía trước.”
Và ký ức về những đêm thức trắng giữa rừng sâu vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người thanh niên xung phong Phạm Thị Ngọc.



