Bài viết

ĐÊM CHÈO PHÀ QUA CỬA BIỂN NHẬT LỆ

Lào Cai09/06/2026Mai Tuấn Anh (Phong Dụ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÊM CHÈO PHÀ QUA CỬA BIỂN NHẬT LỆ

Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Đạt (Cựu dân công hỏa tuyến, Quảng Bình)

"Cửa biển Nhật Lệ những năm 1965 - 1968 là một trong những toạ độ chết của miền Trung. Máy bay phản lực Mỹ liên tục ném bom bi, bom từ trường xuống lòng sông nhằm cắt đứt tuyến phà vận chuyển xe xích, pháo hạng nặng vào Nam. Đội thanh niên xung phong chèo phà chúng tôi gồm những chàng trai mười tám đôi mươi, mỗi đêm ra bến đều đã xác định sẵn tâm thế có thể không bao giờ trở về.

Đêm mùa hè năm 1967, trời lặng gió nhưng mặt biển động dữ dội. Chiếc phà gỗ chở hai khẩu pháo cao xạ 57 ly đang từ từ rời bến hướng sang bờ Nam. Khi phà ra đến giữa dòng, tiếng rít rợn người của máy bay B-57 dội tới. Ba quả bom tọa độ nổ tung cách mạn phà vài chục mét, sóng đánh hất phà nghiêng hẳn một bên, nước tràn vào be phà ầm ầm.

Dây cáp định vị hướng phà bị đứt phăng. Trong tình thế hiểm nghèo ấy, tiểu đội trưởng tên Tùng đã hét lớn: 'Anh em ôm chặt cột chèo, lấy thân mình làm neo giữ pháo!'. Tùng lao ra mũi phà, dùng đôi vai trần gồng sức kéo sợi dây cáp dự phòng bện bằng tre, cột chặt vào cọc thép thành phà để giữ thăng bằng dưới làn mưa bom bão đạn.

Mảnh bom văng rào rào làm Tùng bị thương nặng ở ngực, nhưng anh vẫn dùng hai tay rớm máu giữ chặt sợi dây cho đến khi chiếc phà cập bến an toàn. Tùng hy sinh ngay trên mũi phà khi hai khẩu pháo đã vào vị trí chiến đấu. Đêm chèo phà qua cửa biển thời hoa lửa ấy đã khắc sâu vào tâm khảm tôi hình ảnh người anh hùng lấy thân mình làm neo giữ mạch máu thông thương cho Tổ quốc."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn