ĐÊM CHÈO XUỒNG QUA RỪNG SÁC
ĐÊM CHÈO XUỒNG QUA RỪNG SÁC
Nhân chứng kể lại: Bác Võ Văn Đực (Cựu chiến sĩ Đặc công Rừng Sác, Đoàn 10)
"Chiến đấu ở Đặc khu Rừng Sác (vùng cửa sông Sài Gòn) là một cuộc đối đầu tột cùng với gian khổ. Ở nơi đây, chúng tôi không chỉ chiến đấu với kẻ thù được trang bị vũ khí tối tân, mà còn phải đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt: muỗi mòng, đỉa đói, nước mặn quanh năm và đặc biệt là loài cá sấu ăn thịt người luôn rình rập dưới các lạch nước.
Đêm đó, tôi cùng hai đồng chí nữa được giao nhiệm vụ chèo xuồng ba lá vận chuyển khối thuốc nổ nặng 50 ký áp sát vào một cầu cảng quân sự của địch ở Nhà Bè. Trời tối như mực, mây đen che kín ánh trăng. Chúng tôi bôi bùn đất đen khắp người, lặng lẽ khua mái chèo gỗ bọc vải lụa để không phát ra tiếng động, lách qua những rặng đước chằng chịt.
Khi chiếc xuồng ra đến ngã ba sông, một chiếc tàu tuần tra cao tốc của địch quét đèn pha sáng rực ngay phía trước. Khoảng cách chỉ chừng ba mươi mét. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu chúng tôi cử động, ánh đèn sẽ phát hiện ra ngay. Thuyền trưởng ra hiệu cho tất cả chúng tôi lập tức lặn xuống nước, một tay bám vào be xuồng, chỉ để hở mũi lên mặt nước để thở dưới những tán lá dừa nước ngụy trang.
Chiếc tàu tuần tra chạy qua, sóng nước đánh mạnh làm chiếc xuồng suýt lật, nước mặn chát tràn vào mắt mũi đau rát. Chúng tôi cắn răng chịu đựng, không một ai động đậy. Khi tàu địch đi khuất, chúng tôi lại leo lên xuồng, tiếp tục hành trình và đặt bom thành công, thổi bay kho xăng của địch. Cuộc sống của lính Rừng Sác ngày ấy thầm lặng, gan góc và hòa mình vào sông nước như những bóng ma, viết nên những huyền thoại hiển hách."



