ĐÊM CHIẾN THẮNG Ở BẢN LÀNG
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, mặt trời dần khuất sau những dãy núi Tây Bắc. Tại bản Nà Lơi nhỏ bé nằm bên dòng suối hiền hòa, người dân vẫn chưa biết rằng một sự kiện trọng đại vừa diễn ra trên chiến trường Điện Biên Phủ.
Suốt nhiều tháng qua, bản làng đã góp sức cho kháng chiến bằng tất cả những gì mình có. Những người đàn ông khỏe mạnh tham gia dân công hỏa tuyến. Những người phụ nữ ngày đêm giã gạo, may áo. Trẻ em thì giúp chuyển thư, canh gác và làm liên lạc.
Từ đầu bản đến cuối bản, hầu như gia đình nào cũng có người thân đang phục vụ chiến dịch.
Chiều hôm ấy, ông Lâm, trưởng bản, đang cùng bà con sửa lại cây cầu tre bắc qua suối thì bất ngờ nhìn thấy một người lính từ xa chạy về.
Bộ quần áo anh phủ đầy bụi đỏ. Chiếc ba lô còn đeo trên vai. Nhưng gương mặt lại rạng rỡ lạ thường.
Vừa đến đầu bản, anh đã hét lớn:
– Thắng rồi! Bộ đội ta thắng rồi! Điện Biên Phủ thắng rồi!
Mọi người sững lại vài giây.
Rồi như một làn sóng, tiếng reo hò vang khắp bản.
Những cụ già chống gậy bước ra sân.
Những đứa trẻ bỏ dở trò chơi chạy theo người lính.
Nhiều người phụ nữ òa khóc vì xúc động.
Tin chiến thắng lan nhanh đến từng nếp nhà sàn.
Đêm hôm ấy, cả bản không ai ngủ.
Giữa sân rộng, một đống lửa lớn được nhóm lên.
Tiếng trống, tiếng chiêng vang vọng giữa núi rừng.
Mọi người nắm tay nhau múa xòe quanh ngọn lửa.
Ông Lâm xúc động nói:
– Hôm nay là ngày mà bao thế hệ đã mong đợi. Bao người đã ngã xuống để chúng ta có được niềm vui này.
Mọi người lặng đi.
Họ nhớ đến những người con của bản đang chiến đấu nơi chiến trường.
Nhớ đến những người đã mãi mãi không trở về.
Nhưng chính sự hy sinh ấy đã làm nên chiến thắng.
Đêm chiến thắng ở bản Nà Lơi kéo dài đến tận sáng.
Và trong ánh bình minh ngày hôm sau, mọi người hiểu rằng một trang sử mới của dân tộc đã bắt đầu.


