đêm chờ con dưới tiếng bom
Đó là một đêm cuối năm 1972.
Tin tức cho biết đơn vị của người con trai duy nhất đang hoạt động gần quê nhà. Người mẹ thấp thỏm hy vọng biết đâu con sẽ ghé về thăm nhà.
Bà chuẩn bị sẵn một bát chè khoai và mấy củ sắn luộc. Những món ăn đơn sơ nhưng chứa đựng tình thương của người mẹ dành cho đứa con xa nhà nhiều năm.
Đêm xuống, tiếng bom lại vọng về từ phía biển. Mỗi lần nghe tiếng động ngoài ngõ, bà đều bước ra nhìn.
Thời gian trôi qua trong nỗi mong chờ. Trời gần sáng, người con vẫn chưa về.
Nhiều năm sau, người mẹ mới biết đêm hôm ấy đơn vị của con phải chuyển hướng làm nhiệm vụ đột xuất.
Bát chè khoai đã nguội lạnh từ lâu nhưng tình yêu của người mẹ thì chưa bao giờ vơi cạn. Đó là nỗi chờ đợi âm thầm mà hàng ngàn bà mẹ Việt Nam từng trải qua trong chiến tranh.


