Bài viết

ĐÊM CHỜ ĐOÀN XE PHÍA SAU

Một đêm trên tuyến Trường Sơn, bác Trần Văn Dũng phải dừng xe giữa rừng để chờ đoàn xe phía sau vượt qua đoạn đường bị sạt lở. Khoảnh khắc chờ đợi trong bóng tối ấy trở thành ký ức sâu sắc về tinh thần đồng đội và trách nhiệm trong chiến tranh.

Thanh Hóa09/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.

Mái tóc của bác Trần Văn Dũng đã bạc trắng.

Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.

Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng lái xe trên tuyến đường Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.

Đối với bác Dũng, đêm chờ đoàn xe phía sau là ký ức không thể nào quên.

Nhiều người thường nghĩ rằng lái xe là cứ đi theo lộ trình đã định.

Nhưng trên tuyến Trường Sơn, mọi thứ có thể thay đổi bất cứ lúc nào.

Một đoạn đường sạt lở.

Một hố bom bất ngờ.

Hay một sự cố kỹ thuật nhỏ cũng có thể làm cả đoàn xe bị chậm lại.

Hôm ấy, đoàn xe của bác Dũng đang di chuyển trong đêm.

Trời tối đen.

Rừng sâu yên tĩnh.

Chỉ có tiếng động cơ và ánh đèn mờ từ những xe đi trước.

Khi đến một đoạn dốc, đoàn xe phía trước phát hiện đường bị sạt lở nhẹ.

Không thể tiếp tục đi ngay.

Bác Dũng được lệnh dừng xe và giữ đội hình phía sau.

Không khí trong rừng lúc đó rất căng thẳng.

Không ai được bật đèn lớn.

Không ai được gây tiếng động mạnh.

Tất cả đều phải chờ đợi trong im lặng.

Ngồi trong cabin, bác cảm nhận rõ sự tĩnh lặng của núi rừng.

Chỉ có tiếng lá cây khẽ rung.

Tiếng gió thổi qua các tán rừng.

Và tiếng tim mình đập đều đều.

Thời gian chờ đợi kéo dài hơn dự kiến.

Đoàn xe phía sau vẫn chưa tới.

Mọi người bắt đầu lo lắng.

Nhưng không ai rời vị trí.

Bác Dũng cùng một vài đồng đội xuống xe.

Đi bộ ngược lại để kiểm tra tình hình.

Trong bóng tối, chỉ nhìn thấy những bóng người mờ nhạt.

Nhưng ai cũng cố gắng giữ liên lạc.

Sau một thời gian, đoàn xe phía sau cũng đến nơi.

Mọi người phối hợp cùng nhau để vượt qua đoạn đường sạt lở.

Người hướng dẫn.

Người cảnh giới.

Người hỗ trợ đẩy xe khi cần thiết.

Khi tất cả đoàn xe đã an toàn vượt qua, trời đã gần sáng.

Không ai nói nhiều.

Chỉ có những cái gật đầu nhẹ.

Nhưng ai cũng hiểu rằng mình vừa cùng nhau vượt qua một thử thách quan trọng.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại đêm chờ đoàn xe phía sau, bác Dũng vẫn còn cảm giác như đang đứng giữa rừng Trường Sơn năm ấy.

Bác thường nói:

“Trong chiến tranh, đôi khi chờ đợi cũng là một phần của nhiệm vụ.”

Và ký ức về đêm giữ đội hình giữa rừng sâu vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính vận tải Trần Văn Dũng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM CHỜ ĐOÀN XE PHÍA SAU | Câu chuyện thời hoa lửa