Đêm chờ lệnh xuất kích
Đêm ấy, doanh trại yên tĩnh khác thường. Sau một ngày chuẩn bị, mọi người đều biết đơn vị có thể nhận nhiệm vụ bất cứ lúc nào. Không ai nói nhiều. Những người lính kiểm tra lại quân trang theo yêu cầu của cán bộ rồi ngồi chờ.

Đêm ấy, doanh trại yên tĩnh khác thường.
Sau một ngày chuẩn bị, mọi người đều biết đơn vị có thể nhận nhiệm vụ bất cứ lúc nào. Không ai nói nhiều. Những người lính kiểm tra lại quân trang theo yêu cầu của cán bộ rồi ngồi chờ.
Cu Nâu ngồi bên gốc cây gần nơi nghỉ.
Trên bầu trời, những đám mây trôi chậm. Gió đêm mang theo hơi lạnh.
Một người đồng đội khẽ hỏi:
— Cậu có hồi hộp không?
Cu Nâu im lặng một lúc rồi đáp:
— Có chứ.
Người bạn cười:
— Tôi cũng vậy.
Hai người nhìn nhau. Chẳng ai nói thêm.
Họ đều hiểu rằng hồi hộp trước một nhiệm vụ quan trọng là điều rất bình thường.
Tiểu đội trưởng Hòa đi kiểm tra từng người. Anh nhắc:
— Mọi người giữ bình tĩnh, nghỉ ngơi khi có thể và chỉ thực hiện nhiệm vụ khi có lệnh. Ai cũng phải giữ đúng vị trí của mình.
Cu Nâu gật đầu.
Cậu nhớ những ngày đầu nhập ngũ, khi chỉ một buổi hành quân dài cũng khiến đôi chân mỏi nhừ. Bây giờ, sau nhiều tháng rèn luyện, cậu đã biết cách giữ bình tĩnh hơn.
Nhưng đêm chờ đợi vẫn dài.
Có lúc tiếng lá cây xào xạc khiến mọi người chú ý. Có lúc tiếng bước chân của cán bộ đi kiểm tra vang lên rồi lại chìm vào im lặng.
Cu Nâu lấy cuốn sổ nhỏ ra.
Cậu nghĩ đến cha ở Quỳnh Đôi.
Nghĩ đến mái nhà tranh.
Nghĩ đến lời hẹn ngày trở về.
Cậu không viết nhiều. Chỉ ghi một dòng:
“Đêm nay, mình nhớ quê hơn mọi ngày.”
Cậu gấp cuốn sổ lại.
Một người đồng đội ngồi xuống bên cạnh:
— Khi nào hết chiến tranh, cậu muốn làm gì?
Cu Nâu cười:
— Về quê. Giúp cha. Rồi xem quê mình thay đổi thế nào.
Người bạn nói:
— Tôi cũng muốn về nhà.
Hai người cùng im lặng nhìn bầu trời.
Gần nửa đêm, tiếng gọi tập hợp vang lên.
Mọi người nhanh chóng đứng dậy.
Không ai nói lớn.
Ai nấy đều nghiêm túc thực hiện phần việc được giao.
Tiểu đội trưởng Hòa nhìn anh em rồi nói:
— Bình tĩnh. Đoàn kết. Làm đúng nhiệm vụ.
Cu Nâu đứng trong hàng ngũ, lòng đã bớt hồi hộp.
Cậu chợt nhận ra mình không còn là cậu bé từng đứng ngoài sân đình nhìn các anh dân quân nữa.
Những tháng ngày quân ngũ đã dạy cậu biết chờ đợi, biết kỷ luật và biết đặt niềm tin vào tập thể.
Đêm ấy, trước giờ nhận nhiệm vụ, điều Cu Nâu nghĩ nhiều nhất không phải là mình sẽ gặp điều gì phía trước.
Cậu chỉ nghĩ:
“Mình phải làm tốt phần việc của mình và không để đồng đội phải lo lắng vì mình.”
Rồi tiếng lệnh vang lên.
Cả đơn vị bắt đầu di chuyển.
Bóng những người lính dần khuất trong màn đêm.
Cu Nâu bước theo đồng đội, mang trong lòng lời cha dặn từ quê nhà và niềm tin rằng sau mỗi chặng đường gian khó, sẽ có một ngày được trở về.
Đêm chờ lệnh xuất kích đã dạy người lính trẻ rằng trước một nhiệm vụ lớn, điều cần nhất không phải là sự ồn ào, mà là một tinh thần bình tĩnh, kỷ luật và niềm tin vào những người đang cùng mình bước đi.



