Cựu chiến binh

ĐÊM CHỐT GIỮ ĐIỂM CAO

Trong các cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, những điểm cao luôn giữ vị trí đặc biệt quan trọng. Đó không chỉ là lợi thế về địa hình, mà còn là “con mắt” quan sát, là nơi quyết định khả năng kiểm soát cả một khu vực rộng lớn. Vì vậy, những người lính được giao nhiệm vụ chốt giữ điểm cao thường phải đối mặt với áp lực lớn, cả về chiến thuật lẫn tinh thần.

Phú Thọ26/03/2026Đinh Ngọc Hoàn (Đoàn xã Thanh Thuỷ, Phú Thọ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong các cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, những điểm cao luôn giữ vị trí đặc biệt quan trọng. Đó không chỉ là lợi thế về địa hình, mà còn là “con mắt” quan sát, là nơi quyết định khả năng kiểm soát cả một khu vực rộng lớn. Vì vậy, những người lính được giao nhiệm vụ chốt giữ điểm cao thường phải đối mặt với áp lực lớn, cả về chiến thuật lẫn tinh thần.

Câu chuyện của ông Hà Văn Bình, một cựu chiến binh tại xã Thanh Thủy, là một trong những ký ức điển hình về những đêm giữ chốt như vậy.

Những năm cuối thập niên 1970, khi tình hình biên giới phía Bắc trở nên căng thẳng, ông Bình cùng đơn vị được điều động lên một điểm cao thuộc khu vực giáp biên. Nhiệm vụ của họ là chốt giữ, quan sát và sẵn sàng chiến đấu trong mọi tình huống.

Điểm cao mà đơn vị ông đảm nhiệm không lớn, nhưng có vị trí quan sát thuận lợi. Từ đó, có thể nhìn xuống các tuyến đường mòn và khu vực xung quanh. Tuy nhiên, chính vì vậy, nơi này cũng trở thành mục tiêu thường xuyên bị đối phương chú ý.

Điều kiện sinh hoạt trên điểm cao rất hạn chế. Địa hình dốc, đất đá lởm chởm, việc dựng lán trại gặp nhiều khó khăn. Nước sinh hoạt phải tiết kiệm tối đa, lương thực được tiếp tế theo đợt, không phải lúc nào cũng đầy đủ.

Ban ngày, hoạt động chủ yếu là quan sát và củng cố công sự. Đêm xuống mới là thời điểm căng thẳng nhất.

Trong bóng tối, mọi âm thanh đều trở nên rõ ràng hơn. Một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cả tổ trực cảnh giác. Những ca gác được phân công chặt chẽ, mỗi người đảm nhiệm một khoảng thời gian nhất định.

Không khí ban đêm trên điểm cao thường đặc quánh sự im lặng, nhưng đó không phải là sự yên bình. Đó là khoảng lặng trước những tình huống có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Ông Bình nhớ lại một đêm trực gác đặc biệt. Thời tiết hôm đó lạnh, sương xuống dày. Tầm nhìn bị hạn chế, khiến việc quan sát trở nên khó khăn hơn bình thường.

Khoảng nửa đêm, một tổ trinh sát phát hiện dấu hiệu bất thường từ phía sườn núi. Không có tiếng động lớn, chỉ là những chuyển động mờ trong làn sương. Thông tin được báo về nhanh chóng, toàn đơn vị chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Trong những tình huống như vậy, yếu tố quan trọng nhất không phải là phản ứng nhanh, mà là giữ được sự bình tĩnh. Mọi hành động đều phải theo đúng quy trình, tránh gây lộ vị trí hoặc tạo sơ hở.

Các vị trí chiến đấu được giữ nguyên. Không có tiếng hô, không có ánh sáng. Mỗi người giữ chặt vị trí của mình, chờ tín hiệu tiếp theo.

Thời gian lúc đó trôi chậm hơn bình thường. Mỗi phút kéo dài như nhiều phút. Áp lực không đến từ tiếng súng, mà từ sự chờ đợi – chờ xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Khi tình huống rõ ràng hơn, đơn vị nhận định đây là một nhóm đối phương tiếp cận để thăm dò. Quyết định được đưa ra là giữ vững vị trí, không nổ súng trước, chỉ phản ứng khi cần thiết.

Đó là một quyết định khó khăn, bởi trong điều kiện căng thẳng, bất kỳ hành động thiếu kiểm soát nào cũng có thể dẫn đến xung đột lớn.

Cuối cùng, sau một khoảng thời gian quan sát, nhóm đối phương rút lui. Không có giao tranh trực tiếp, nhưng toàn bộ đơn vị đã trải qua một đêm gần như không ngủ.

Sáng hôm sau, khi sương tan, mọi thứ trở lại trạng thái bình thường. Nhưng cảm giác căng thẳng của đêm trước vẫn còn đọng lại.

Điều đáng nói là, những đêm như vậy không phải hiếm. Việc chốt giữ điểm cao đồng nghĩa với việc luôn ở trong trạng thái sẵn sàng, kể cả khi không có giao tranh.

Áp lực kéo dài không chỉ ảnh hưởng đến thể lực, mà còn đến tâm lý. Tuy nhiên, chính trong môi trường đó, sự gắn kết giữa các chiến sĩ trở nên rõ rệt hơn.

Họ dựa vào nhau để giữ vững tinh thần, chia sẻ từng phần lương thực, từng ca gác. Những câu chuyện nhỏ, những câu nói ngắn gọn cũng đủ để giảm bớt căng thẳng.

Không có nhiều điều kiện để giải trí hay thư giãn, nhưng chính sự đơn giản ấy lại giúp họ tập trung vào nhiệm vụ.

Sau thời gian hoàn thành nhiệm vụ, ông Bình trở về địa phương. Cuộc sống đời thường không còn những đêm căng thẳng như trên điểm cao, nhưng ký ức về những ngày tháng ấy vẫn còn nguyên.

Điều ông nhớ không chỉ là những tình huống đối mặt với nguy hiểm, mà còn là cảm giác trách nhiệm khi đứng ở một vị trí quan trọng.

Giữ một điểm cao không chỉ là giữ một vị trí địa lý, mà là giữ an toàn cho cả khu vực phía sau.

Ở góc độ rộng hơn, những câu chuyện như của ông Bình cho thấy một khía cạnh khác của chiến tranh – không phải lúc nào cũng là những trận đánh lớn, mà còn là những khoảng thời gian căng thẳng kéo dài, nơi con người phải duy trì sự tỉnh táo và kỷ luật ở mức cao nhất.

Ngày nay, khi nhắc lại những điểm cao năm xưa, nhiều nơi đã thay đổi. Cây cối phủ kín, dấu vết công sự không còn rõ ràng. Nhưng đối với những người từng chốt giữ, mỗi vị trí vẫn mang một ý nghĩa riêng.

Đó là nơi họ đã trải qua những đêm dài nhất, căng thẳng nhất, và cũng là nơi họ hiểu rõ nhất giá trị của sự bình tĩnh và tinh thần đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM CHỐT GIỮ ĐIỂM CAO | Câu chuyện thời hoa lửa