Bài viết

ĐÊM CHỐT TRÊN CAO ĐIỂM 1509 VỊ XUYÊN (1)

Đồng Tháp19/05/2026ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP (ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh Hoàng Văn Bình, Đại đội 2, Trung đoàn 122, Bảo vệ biên giới Vị Xuyên - Hà Tuyên 1985)

Trong ký ức của những người lính bảo vệ biên giới phía Bắc chúng tôi, cao điểm 1509 Vị Xuyên mùa đông năm 1985 là một chảo lửa đầy sương mù và máu rét. Địch dùng pháo binh hạng nặng bắn phá ròng rã suốt ngày đêm, biến các công sự đá thành những đống vôi bột trắng xóa. Chúng tôi sống và chiến đấu trong các hầm hào sập xệ, thiếu thắt từng ngụm nước, cái lạnh thấu xương của vùng núi cao biên ải ngấm vào da thịt làm đôi bàn tay anh em nứt nẻ, rỉ máu liên tục. Nhưng không một ai lùi bước, bởi phía sau lưng chúng tôi là bản làng, là đất mẹ thân yêu.

Đêm ngày 8 tháng 3 năm 1985, lợi dụng sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, địch mở một cuộc tấn công quy mô lớn bằng bộ binh, chia làm ba mũi đánh thẳng vào chốt tiền tiêu của tiểu đội tôi. Tiếng súng AK, tiếng lựu đạn nổ chát chúa vang lên khắp sườn đồi. Đạn vạch đường đan thành lưới lửa trong sương đêm dày đặc. Tôi và người chiến sĩ trẻ tên là Tuấn, quê ở Vĩnh Phú, bám trụ trong một hầm hào nhỏ ở hướng chính diện, liên tục bắn trả và tung lựu đạn để bẻ gãy các đợt bò lên của địch.

Trong lúc kịch chiến, một quả lựu đạn chày của địch ném trúng vào ngay cửa hầm của hai đứa, khói xì ra khét lẹt. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu lựu đạn nổ trong không gian hẹp này, cả hai chúng tôi sẽ tan thấu xương thịt. Tuấn lúc đó đang bị thương ở chân, nhìn thấy quả lựu đạn, không một giây do dự, anh lao cả thân mình gầy gò đè lên quả lựu đạn đang xì khói. Anh hét lớn: "Bình! Bám chốt! Giữ vững biên giới!". Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới thân hình Tuấn. Sức nổ hất tung đất cát trùm lên người tôi.

Tuấn đã hy sinh, lấy chính thân mình làm tấm lá chắn sống che chở cho tôi được vẹn nguyên tính mạng. Biến đau thương thành sức mạnh điên cuồng, tôi lao ra khỏi hầm, lăm lăm khẩu súng AK bắn quét vào toán địch đang tràn lên, giữ vững trận địa cho đến khi đại đội phía sau lên chi viện. Trận đánh đêm đó bẻ gãy hoàn toàn mũi tấn công của địch, giữ trọn từng tấc đất đường biên. Tuấn ngã xuống giữa mùa đông Vị Xuyên lạnh giá, dòng máu của anh đã thấm đẫm vào mỏm đá 1509 biên cương, hóa thành cột mốc chủ quyền thiêng liêng và bất tử của Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn