Bài viết

Đêm Chuyển Thương Ở Khe Núi

Ninh Bình11/05/2026Vũ Thị Ngọc Linh (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ ác liệt, tại chiến trường đường 9 Nam Lào, có một thanh niên quê Khánh Thiện tham gia đơn vị quân y vận chuyển thương binh. Công việc của anh không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận nhưng lại luôn đối mặt với hiểm nguy, bởi mỗi chuyến chuyển thương đều phải đi qua những cung đường rừng đầy bom đạn.

Đơn vị của anh đóng gần một khe núi nhỏ giữa rừng già Trường Sơn. Ban ngày máy bay địch quần thảo liên tục nên việc vận chuyển thương binh chủ yếu thực hiện vào ban đêm. Những chiếc cáng được làm bằng tre và võng dù, mỗi chuyến đi phải băng qua suối sâu, dốc đá và những cánh rừng tối om chỉ nghe tiếng côn trùng vọng lại.

Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp đưa nhiều thương binh từ mặt trận về tuyến sau điều trị. Trời mưa nặng hạt, đường rừng trơn trượt khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Anh cùng ba đồng đội thay nhau cáng một chiến sĩ bị thương nặng ở chân, người đã sốt cao suốt nhiều ngày.

Đoàn chuyển thương đi men theo khe núi để tránh máy bay phát hiện. Tiếng nước suối chảy hòa lẫn tiếng thở nặng nhọc của mọi người giữa màn đêm lạnh buốt. Đi được nửa đường thì bất ngờ pháo sáng từ phía xa bắn lên, cả khu rừng sáng rực như ban ngày.

Biết có thể địch đang chuẩn bị đánh phá, mọi người lập tức đưa thương binh vào ẩn dưới một vách đá. Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu dội xuống khu vực phía trước. Đất đá từ trên sườn núi lăn xuống ầm ầm, nhiều cây rừng gãy đổ chắn ngang đường đi.

Khi trận bom vừa ngớt, anh phát hiện con đường duy nhất qua khe núi đã bị đất đá vùi lấp. Nếu dừng lại quá lâu, thương binh có thể nguy hiểm vì mất sức và sốt cao. Không chần chừ, anh cùng đồng đội dùng tay và xẻng nhỏ đào mở lối đi giữa đêm tối.

Bùn đất bám đầy người, tay ai cũng rớm máu vì đá sắc nhưng không ai bỏ cuộc. Sau gần một giờ, một lối nhỏ cuối cùng cũng được mở ra. Đoàn chuyển thương tiếp tục lên đường trong cơn mưa rừng lạnh buốt.

Khi tới được trạm quân y phía sau, trời cũng vừa hửng sáng. Người thương binh trên cáng nắm chặt tay anh, khẽ nói lời cảm ơn rồi được đưa vào điều trị. Lúc ấy, anh mới cảm thấy đôi chân mình gần như không còn sức vì đã đi suốt đêm trên đường núi.

Sau ngày đất nước thống nhất, người lính quân y quê Khánh Thiện trở về quê hương với cuộc sống giản dị như bao người khác. Nhưng mỗi lần trời đổ mưa lớn giữa đêm, ông lại nhớ về những chuyến cáng thương vượt khe núi năm xưa — nơi giữa bom đạn và hiểm nguy, tình đồng đội đã trở thành sức mạnh giúp những người lính vượt qua tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm Chuyển Thương Ở Khe Núi | Câu chuyện thời hoa lửa