Đêm còi báo động đầu tiên
Đêm còi báo động đầu tiên
Tối 18/12/1972, tôi đang ăn cơm cùng gia đình ở Hà Nội thì còi báo động vang lên dồn dập. Cả khu phố nháo nhào chạy xuống hầm trú ẩn. Người lớn bế trẻ nhỏ, người già vịn nhau đi trong bóng tối. Ai cũng hiểu một trận đánh lớn đã bắt đầu.
Xuống hầm, chúng tôi nghe tiếng động cơ ù ù trên cao rồi tiếng bom nổ rung mặt đất. Bụi đất rơi lả tả từ mái hầm. Mẹ tôi ôm chặt mấy chị em, còn cha ngồi sát cửa hầm để nghe ngóng tình hình. Trong ánh đèn pin leo lét, gương mặt ai cũng căng thẳng.
Khi tiếng bom ngớt dần, mọi người bước lên. Trời đêm Hà Nội còn đỏ ánh lửa ở phía xa. Không ai nói nhiều, chỉ lặng lẽ dọn dẹp và chuẩn bị cho điều có thể đến tiếp theo.
Đêm ấy tôi hiểu chiến tranh không chỉ ở chiến trường xa xôi. Nó có thể gõ cửa từng ngôi nhà. Nhưng tôi cũng hiểu người Hà Nội sẽ không khuất phục trước tiếng bom nào.



