“Đêm cõng thương binh vượt dốc”
Một trận bom bất ngờ khiến nhiều người bị thương. Trong đó có một chiến sĩ trẻ bị mảnh bom găm vào chân, không đi được nữa.
Đêm xuống, đơn vị phải di chuyển gấp để tránh máy bay quay lại. Một đồng chí lớn tuổi hơn đã tình nguyện cõng anh vượt núi.
Con đường rừng tối đen, dốc trơn vì mưa. Có lúc cả hai ngã xuống bùn, rồi lại đứng dậy đi tiếp.
Người bị thương nói trong nghẹn ngào:
“Hay để tôi ở lại…”
Người cõng chỉ đáp ngắn gọn:
“Còn sống là còn đi cùng nhau.”
Suốt đêm ấy, đôi chân người lính già run lên vì mệt, nhưng anh không đặt đồng đội xuống một lần nào.



