đêm của lòng dũng cảm không cần tiếng hô vang.
đêm của lòng dũng cảm không cần tiếng hô vang.

Trong những câu chuyện được kể lại giữa vùng đất Hòa Hiệp – Phú Yên, tên Tống Trọng Điểm giống như một dấu lặng ngân dài của lịch sử. Dấu lặng ấy không chìm vào quên lãng; nó đứng đó, trầm tĩnh, để nhắc rằng có những con người đã sống trọn một thời bằng trách nhiệm và niềm tin.
Những người lớn tuổi ở Hòa Hiệp thường kể: có những đêm, biển Vũng Rô lặng đến mức hơi thở của đất trời cũng nghe được. Đó là những đêm đặc biệt – đêm của sự kết nối giữa hai miền đất nước, đêm của lòng dũng cảm không cần tiếng hô vang.
Trong bóng tối ấy, Tống Trọng Điểm, khi đó là trung đội phó, cùng những người dân địa phương lặng lẽ chờ tàu Không số từ Bắc vào. Không có pháo sáng rực trời, không có trận đánh ầm vang; chỉ có tiếng sóng, bóng người, và ý thức rõ ràng rằng từng phút trôi qua đều mang theo hiểm nguy khó lường.
Họ đợi. Rồi họ đón. Rồi họ chuyển.
Tất cả đều trong im lặng – một thứ im lặng căng như dây đàn, đủ để ai cũng nghe được nhịp đập của trái tim mình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.


