Bài viết

Đêm cuối cùng ở địa ngục trần gian Côn Đảo

Đắk Lắk18/07/2026Đoàn xã Cư Yang (Đoàn xã Cư Yang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
  • Nhân chứng: Bà Trương Mỹ Hoa – Cựu tù chính trị "Chuồng cọp" Côn Đảo (nguyên Phó Chủ tịch nước).

  • Bối cảnh: Nhà tù Côn Đảo, tháng 4 năm 1975.

  • "Kẻ thù có thể giam cầm thể xác chúng tôi trong những chiếc chuồng cọp chật hẹp, rắc vôi bột làm mù mắt, tra tấn dã man, nhưng chúng không bao giờ giam cầm được ý chí và khát vọng tự do của người cộng sản." — Bà Trương Mỹ Hoa.

    Đối với những nữ tù chính trị tại Côn Đảo, những năm tháng bị giam cầm trong hệ thống "Chuồng cọp" là một thử thách tột cùng của giới hạn chịu đựng con người. Họ phải sống trong không gian chật hẹp, ẩm ướt, không có ánh sáng mặt trời, ăn cơm trộn cát sạn và liên tục bị đổ vôi bột, dội nước bẩn từ trên trần xuống để tra tấn.

    Bà Trương Mỹ Hoa nhớ lại những ngày cuối tháng 4 năm 1975, không khí trong nhà tù trở nên ngột ngạt và căng thẳng lạ thường. Tiếng xích sắt của lính canh thưa dần, rồi đột ngột im bặt. Đêm ngày 30/4, rạng sáng ngày 1/5/1975, khi biết tin Sài Gòn đã hoàn toàn giải phóng, các phòng giam đồng loạt phá khóa, tiếng hát "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng" vang lên xé toạc màn đêm Côn Đảo. Những người phụ nữ gầy rộc, da bọc xương, trên mình đầy vết sẹo tra tấn đã ôm lấy nhau khóc nức nở. Đó là những giọt nước mắt của ngày hồi sinh, ngày xích xiềng chính thức bị đập tan sau bao năm tháng kiên trung giữ vững khí tiết.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn