Đêm cuối cùng trên đất Trung Quốc
Những suy tư trăn trở xúc động của Nguyễn Ái Quốc trong đêm ngày 27/1/1941 tại một ngôi nhà sàn sát biên giới, trước giờ phút bước chân về lại đất mẹ sau 30 năm.
Đêm ngày 27 tháng 1 năm 1941 (tức đêm mùng 1 Tết Tân Tỵ), tại một ngôi nhà sàn nhỏ của một gia đình nông dân người dân tộc Tày sát đường biên giới Việt - Trung thuộc tỉnh Quảng Tây, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc cùng các đồng chí trong tổ công tác ngồi quây quầy bên bếp lửa sàn để chuẩn bị cho chuyến vượt biên về nước vào sáng hôm sau.
Ngoài trời, mưa xuân lây rây kèm theo cái lạnh thấu xương của vùng núi cao biên giới. Trong khi các đồng chí cấp dưới đã ngủ say sau một ngày dài đi bộ mệt mỏi, Bác Hồ vẫn ngồi thao thức bên bếp củi sưởi. Người im lặng nhìn những tia lửa nổ lép bép, lòng dâng lên một cảm xúc thiêng liêng khó tả. Tròn 30 năm bôn ba qua ba đại dương, bốn châu lục, trải qua bao nhiêu nhà tù và máy chém, giờ đây khoảng cách giữa Người và Tổ quốc chỉ còn tính bằng vài bước chân.
Người lấy từ trong túi áo ra chiếc la bàn nhỏ và tấm bản đồ vùng núi Cao Bằng được vẽ tay, cẩn thận rà soát lại lộ trình di chuyển một lần cuối để đảm bảo không gặp phải các toán tuần tra của lính dõng Pháp. Bác biết rằng ngày mai, khi bước chân qua cột mốc biên giới, Người sẽ chính thức đối mặt với muôn vàn hiểm nguy ngay trên quê hương mình, nhưng ngọn lửa khát vọng giải phóng dân tộc đã thôi thúc Người không một chút đắn đo. Đêm lặng lẽ sát biên giới năm ấy chính là nốt trầm thiêng liêng chuẩn bị cho một bản anh hùng ca vĩ đại của lịch sử nước nhà.



