Đêm cuối ở bến đò Mẹ Suố
Hình ảnh người phụ nữ chèo đò đưa bộ đội, cán bộ và người dân qua sông Nhật Lệ trong những năm chiến tranh đã trở thành biểu tượng đẹp của Quảng Bình cũ. Qua lời kể của một nhân chứng từng sống và làm nhiệm vụ bên dòng sông năm ấy, câu chuyện tái hiện những chuyến đò giữa mưa bom cùng tinh thần kiên cường của những con người bình dị.
Bên dòng Nhật Lệ hôm nay, nhiều người vẫn nhắc đến một người mẹ đã dành cả những năm tháng gian khó để đưa đò giữa chiến tranh.
Nhưng với những người từng chứng kiến thời kỳ ấy, bà không chỉ là một hình ảnh trong ký ức.
Bà là một phần của dòng sông.
Là một con người bằng xương bằng thịt đã từng đứng giữa hiểm nguy để giữ cho những chuyến đò không ngừng lại.
Những năm chiến tranh, Quảng Bình cũ là một trong những địa bàn chịu nhiều bom đạn.
Dòng sông Nhật Lệ vừa là nơi sinh hoạt của người dân, vừa là tuyến giao thông quan trọng phục vụ việc đi lại, vận chuyển.
Mỗi chuyến đò qua sông đều có ý nghĩa đặc biệt.
Người chèo đò không chỉ đưa người sang bờ.
Họ đang góp phần giữ cho mạch giao thông được nối liền.
Những người từng làm nhiệm vụ bên bến đò năm ấy vẫn nhớ hình ảnh một người phụ nữ ngày ngày xuất hiện trên dòng sông.
Tuổi đã cao.
Sức khỏe không còn như những người trẻ.
Nhưng mỗi khi có người cần qua sông, bà lại sẵn sàng chèo đò.
Có những đêm trời tối đen.
Tiếng máy bay từ xa vọng lại.
Mọi người khuyên bà nên nghỉ.
Nhưng bà chỉ nói:
"Còn người cần qua sông thì còn chèo."
Một câu nói mộc mạc.
Nhưng chứa đựng tinh thần của cả một thế hệ.
Bà hiểu rằng mỗi chuyến đò lúc ấy có thể giúp một người lính kịp đến đơn vị.
Có thể giúp một chuyến hàng được đưa đi đúng thời gian.
Có thể giúp một gia đình tránh được nguy hiểm.
Vì vậy, dù khó khăn, bà vẫn tiếp tục công việc của mình.
Những người từng đi qua bến đò ấy kể lại rằng điều khiến họ nhớ nhất không phải chỉ là sự gan dạ.
Mà là sự bình tĩnh của bà.
Giữa tiếng bom, tiếng máy bay, bà vẫn động viên mọi người.
Giữa những lúc nguy hiểm nhất, bà vẫn giữ được sự vững vàng.
Có lần, sau một trận đánh phá, bến đò bị hư hỏng.
Chiếc thuyền cũng bị ảnh hưởng.
Mọi người nghĩ rằng có lẽ phải tạm dừng.
Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, bà cùng mọi người sửa lại chiếc đò.
Dòng sông lại tiếp tục có những chuyến qua lại.
Bởi với bà, dừng lại lúc đó cũng có nghĩa là để khó khăn chiến thắng.
Trong ký ức của những người từng gặp bà, bà không nói nhiều về những điều mình đã làm.
Khi được hỏi có sợ không, bà chỉ cười:
"Sợ chứ."
"Ai mà không sợ."
"Nhưng việc cần làm thì vẫn phải làm."
Đó chính là vẻ đẹp của những con người trong thời chiến.
Họ không phải những người không biết sợ.
Họ chỉ đặt trách nhiệm cao hơn nỗi sợ của bản thân.
Sau ngày hòa bình, dòng Nhật Lệ đã đổi thay rất nhiều.
Những cây cầu mới được xây dựng.
Những chuyến đò không còn phải vượt qua bom đạn.
Người dân đi lại thuận lợi hơn.
Nhưng câu chuyện về những con người từng chèo đò giữa chiến tranh vẫn được nhắc lại như một phần ký ức không thể quên.
Bởi lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh lớn.
Lịch sử còn được tạo nên từ những hành động bình dị của những con người bình thường.
Một chuyến đò.
Một mái chèo.
Một tấm lòng.
Những điều nhỏ bé ấy, khi đặt trong hoàn cảnh đất nước gian nguy, đã trở thành sự hy sinh lớn lao.
Dòng Nhật Lệ hôm nay vẫn hiền hòa trôi.
Những thế hệ sau đi qua những cây cầu mới có thể không nhìn thấy những chiếc đò năm xưa.
Nhưng trong lòng dòng sông ấy vẫn còn lưu giữ câu chuyện về những con người đã từng sống hết mình vì quê hương.
Những con người đã chèo qua năm tháng chiến tranh bằng lòng dũng cảm, sự kiên trì và tình yêu đất nước sâu sắc.
Và trong ký ức của một thời hoa lửa, hình ảnh người mẹ bên bến đò vẫn mãi là biểu tượng của sự bất khuất, nhân hậu và nghĩa tình của quê hương Quảng Bình cũ.


