Đêm cuối ở Trường Sơn
Đêm Trường Sơn yên tĩnh đến lạ.
Sau một ngày hành quân, một nhóm chiến sĩ ngồi bên nhau dưới tán rừng. Không có ánh đèn, chỉ có một ngọn lửa nhỏ được che kín để tránh máy bay địch phát hiện.
Ngày mai, họ sẽ bước vào một trận đánh lớn.
Không ai nói về cái chết.
Họ chỉ kể chuyện quê nhà.
Một người nhớ cánh đồng lúa đang vào mùa gặt. Một người nhắc đến người mẹ già ở quê, không biết mùa này sức khỏe thế nào. Người khác lấy trong ba lô ra một tấm ảnh đã cũ, kể về cô em gái nhỏ vẫn đang chờ anh trở về.
Có người cười:
“Hòa bình rồi, nhất định tôi sẽ về quê. Việc đầu tiên là ăn một bữa cơm mẹ nấu.”
Mọi người cùng cười.
Tiếng cười rất khẽ, rồi nhanh chóng tan vào màn đêm.
Một chiến sĩ lấy lá thư chưa gửi ra đọc lại. Anh viết cho mẹ rằng mình vẫn khỏe, rằng đơn vị rất đoàn kết, rằng mẹ đừng lo.
Anh không nói ngày mai có thể là trận chiến cuối cùng.
Không ai nói điều đó.
Đêm càng về khuya.
Ngọn lửa nhỏ dần.
Từng người nằm xuống bên khẩu súng, tranh thủ ngủ một chút trước giờ xuất kích.
Trong bóng tối, có người vẫn thức.
Anh nhìn lên bầu trời qua những tán cây và nghĩ về quê nhà.
Có lẽ ngày mai, những người ngồi bên nhau tối nay sẽ có người trở về, có người sẽ nằm lại giữa Trường Sơn.
Nhưng lúc ấy, họ vẫn tin vào ngày chiến thắng.
Sáng hôm sau, tiếng gọi tập hợp vang lên.
Những người lính khoác ba lô, kiểm tra lại súng đạn rồi lặng lẽ bước vào rừng.
Không ai biết đó có phải là lần cuối họ nhìn thấy nhau hay không.
Chỉ biết rằng phía sau họ là quê hương, phía trước là nhiệm vụ.
Chiến tranh đôi khi không được nhớ bằng những trận đánh lớn, mà bằng một đêm rất bình thường – nơi những người lính trẻ ngồi bên nhau, kể về mẹ, về quê và những ước mơ giản dị của mình.
Họ ra trận với một niềm tin rất đơn giản:
“Rồi sẽ có ngày chúng ta trở về.”
Nhưng có những người đã không trở về.
Họ ở lại với Trường Sơn, với tuổi hai mươi, và với những câu chuyện quê nhà chưa kịp kể hết.


