ĐÊM CUỐI TRƯỚC NGÀY RA TRẬN
ĐÊM CUỐI TRƯỚC NGÀY RA TRẬN
Đêm trước ngày ra trận, cả tiểu đội ngồi rất lâu bên ngọn lửa nhỏ giữa rừng sâu.
Không ai nói nhiều, chỉ lặng lẽ kiểm tra lại súng đạn và ba lô của mình.
Anh Vinh lấy trong túi áo ra tấm ảnh gia đình đã nhòe màu vì mưa rừng rồi nhìn thật lâu.
Một chiến sĩ trẻ khẽ hỏi: “Mai mình có về hết không anh?”
Anh Vinh im lặng vài giây rồi mỉm cười rất nhẹ: “Cứ đi hết lòng đã.”
Ngoài trời, gió đêm Trường Sơn thổi hun hút qua những tán cây già tối đen.
Tiếng củi cháy tí tách vang lên giữa màn đêm sâu thẳm đầy hồi hộp.
Gần sáng, cả đơn vị lặng lẽ rời nơi trú quân tiến vào trận địa phía trước.
Anh Vinh quay lại dìu một thương binh rời khỏi vùng bom đạn dữ dội.
Đêm cuối trước ngày ra trận năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



