Đêm đào công sự
Tôi vẫn nhớ những đêm đào công sự giữa chiến trường Điện Biên Phủ năm 1954. Đó là những đêm gần như không có tiếng nói cười. Ai cũng tập trung vào công việc trước mắt.

Tôi vẫn nhớ những đêm đào công sự giữa chiến trường Điện Biên Phủ năm 1954. Đó là những đêm gần như không có tiếng nói cười. Ai cũng tập trung vào công việc trước mắt.
Trời vừa tối, đơn vị đã nhận nhiệm vụ.
— Tranh thủ đào công sự trong đêm. Làm thật khẩn trương nhưng phải giữ trật tự.
Chúng tôi nhanh chóng bắt tay vào việc.
Dụng cụ được chia cho từng nhóm. Người đào đất, người xúc đất, người vận chuyển đất ra vị trí phù hợp. Không ai đứng ngoài.
Đêm núi rừng lạnh. Sương xuống ngày một dày. Áo quần nhanh chóng lấm đất.
Một đồng đội vừa làm vừa nói nhỏ:
— Đất ở đây cứng thật.
Người bên cạnh đáp:
— Cứng thì đào chậm hơn một chút, nhưng nhất định phải xong.
Cả nhóm lại tiếp tục.
Tiếng cuốc chạm đất vang lên đều đều trong đêm.
Cộc... cộc... cộc...
Chúng tôi cố gắng làm việc trong sự yên lặng cần thiết.
Thỉnh thoảng, cán bộ đi kiểm tra từng vị trí, nhắc anh em giữ đúng yêu cầu và bảo đảm an toàn.
Có người đã mệt nhưng vẫn cố gắng thêm một chút.
Một chiến sĩ trẻ ngồi xuống nghỉ, người bên cạnh đưa cho anh ngụm nước:
— Uống đi rồi làm tiếp.
Anh nhận lấy:
— Cảm ơn đồng chí.
Chẳng ai nói thêm.
Mọi người lại cúi xuống với công việc.
Tôi nhớ có lúc bàn tay mỏi nhừ, lưng áo ướt đẫm mồ hôi dù trời rất lạnh. Nhưng nhìn sang những người đồng đội, tôi lại thấy mình phải cố gắng.
Bởi đây không phải việc của riêng một người.
Công sự của người này liên quan đến người khác.
Mỗi người hoàn thành phần việc của mình thì cả vị trí mới được bảo đảm.
Gần sáng, công việc mới cơ bản hoàn thành.
Chúng tôi ngồi xuống nghỉ ngay bên cạnh công sự vừa đào.
Một đồng đội nhìn lên bầu trời:
— Sắp sáng rồi.
Tôi gật đầu.
Sau một đêm làm việc, ai cũng mệt.
Nhưng nhìn thành quả trước mắt, chúng tôi thấy nhẹ lòng.
Đó chỉ là những công sự đơn sơ được làm trong một đêm.
Nhưng phía sau nó là biết bao mồ hôi và công sức của những người lính.
Những đêm như thế nối tiếp nhau.
Ngày chuẩn bị.
Đêm đào công sự.
Rồi lại tiếp tục nhiệm vụ.
Sau này, khi chiến tranh đã đi qua, tôi mới hiểu rằng những công việc thầm lặng ấy cũng là một phần của lịch sử.
Người ta thường nhớ đến những trận đánh lớn, những chiến thắng vang dội.
Nhưng để có được những thời khắc ấy, đã có biết bao người âm thầm làm việc trong đêm.
Không tiếng vỗ tay.
Không lời khen.
Chỉ có ý thức rằng mình phải hoàn thành nhiệm vụ.


