Đêm đầu cầm chèo
Mùa hè năm 1972, bà Thu lần đầu cầm mái chèo. Tay bà còn run, không phải vì nước lạnh mà vì sợ. Cha chồng đứng phía sau, giọng trầm: “Chèo đều tay, đừng nhìn xuống nước.”
òng sông đen như một khoảng không vô tận. Mỗi tiếng pháo sáng lóe lên, mặt nước hiện ra đầy những vệt xoáy. Trên thuyền, mấy cậu lính trẻ ngồi co ro, súng đặt ngang đùi.
Một người khẽ hỏi: “Cô… có sợ không?”
Bà im lặng một lúc rồi đáp: “Sợ chứ. Nhưng không chèo thì các cậu sao qua được?”
Câu trả lời khiến không ai nói thêm gì nữa.
Đêm đó, bà chèo qua bờ bên kia rồi quay lại. Khi đặt chân lên bãi cát, bà biết mình không còn là cô gái 17 tuổi như buổi chiều nữa.



