ĐÊM ĐẦU TIÊN ĐÀO TRẬN ĐỊA
ĐÊM ĐẦU TIÊN ĐÀO TRẬN ĐỊA
ĐÊM ĐẦU TIÊN ĐÀO TRẬN ĐỊA
MINH ĐƯỜNG Tiểu đội 1, Trung đội 1, Đại đội 241 Tiểu đoàn 11, Trung đoàn 141
Mới bổ sung về đơn vị một ngày. Đêm ấy tôi đi đào trận địa. Luồn qua những giao thông hào, vướng rễ cây, bùn lội quá đầu gối dẫn ra mặt trận. Gần suối Cạn, giao thông hào qua giữa cánh đồng, tôi trông rõ hướng dịch phía trước. Những chiếc đèn dù lơ lửng trên trời. Trận địa sáng như đêm trăng rằm, bóng đoàn quân lùi lũi chạy giữa giao thông hào. Tiếng đại bác ình oành nổ còn hơi xa chúng tôi. Đêm nay lần đầu tiên ra mặt trận, càng đi sâu về phía địch, tôi càng hồi hộp, vừa lo vừa phấn khởi.
Oàng, xịt - xịt... oàng. Cả đơn vị dừng ngay lại, nằm rạp xuống. Đại bác cứ xịt xịt rồi nổ vang tai, hơi đạn dập người xuống, vừa sợ, vừa tức như địch tát vào mặt mình. Tay nắm chặt vào cán xẻng, đêm nay sẽ quyết để trả thù... Địch bắn chỉ 5 phút rồi thôi, không ai bị xây sát. Tôi càng vững tâm tin lời anh tổ trưởng nói hồi chiều: “Địch bắn 1.000 quả may ra mới có một quả trúng giao thông hào”.
Sau khi nhẹ nhàng bò lên bãi phẳng, dàn đúng cự ly, mọi người bắt đầu nằm đào. Ai cũng ráng hết sức, hai cánh tay đẩy xẻng xúc đất lên đổ về phía trước. Động tác chẳng khác gì con dế dũi đất. Trước tôi là đồng chí tổ trưởng, sau Lương và Hải cũng là tân binh. Chúng tôi nhìn nhau như nhắc lại quyết tâm đã hứa trong buổi sinh hoạt tổ: “Đêm nay ra trận lần đầu, dù có pháo địch, vẫn bình tĩnh quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ”.
Tiếng “xàng-vanh” vẫn nổ đằng sau, một băng đại liên tặc - tặc - tặc, những mũi đạn đỏ vút qua đầu rồi liên tiếp nhiều loạt súng liên thanh trong đồn bắn ra, đạn veo veo đan sát mặt đất. Tôi nằm bẹp xuống rãnh đất đã đào được, cằm cứng lại, tay chân run run. Đằng trước, anh tổ trưởng vẫn bình tĩnh nằm xúc đất. Mặc cho đạn bắn, tôi lại tiếp tục đào, đã nằm lấp được người thì đuổi thẳng không còn sợ nữa. Đào liên tục, mồ hôi chảy ướt cả quần áo vẫn không có lệnh nghỉ. Tuy mệt nhưng hầm càng sâu nên tôi càng cố gắng. Có thể bắt liên lạc từ người nọ đến người kia. Chúng tôi được nghỉ uống nước. Anh tiểu đội trưởng quay xuống động viên từng người. Đại đội lại phổ biến tin đêm nay đơn vị bạn đánh 4 đồn nên càng thêm phấn khởi.
Một số anh em đi lên cắt hàng rào, còn chúng tôi lại tiếp tục, mỗi người đào 3 thước hào cho đủ mức yêu cầu, vẫn còn lâu. Người mệt lắm, nhưng vẫn xắn từng miếng đất tới đổ lên, rồi xắn miếng khác thật nhanh. Tôi nghĩ dù khó nhọc, nhưng đào lên được một thước đất là thắt chặt thêm một thắt vào cổ quân thù. Phấn khởi vì nhiệm vụ, như quên có địch chỉ cách mình 100 thước, tôi muốn hò lên câu hò đúng ý nghĩ của mình thì lệnh trên lại truyền xuống “im lặng... đào khẽ... kéo lộ”... dứt lệnh truyền xàng-vanh nổ dồn dập trên đầu. Đất tung tóe hất vào tôi tối tăm cả mặt mũi, người bị tung lên dập xuống. Có tiếng kêu ai đã bị thương đằng trước. Anh y tá lom khom chạy vụt lên, lại có người bị thương ở đằng sau, lệnh gọi cáng thương chuyển xuống... Đại bác cứ bắn nổ gần mình rồi lại ra xa, rồi lại vào gần. Hơn nửa tiếng đồng hồ dữ dội, tôi đâm ra hoang mang. Lúc ấy tôi nghĩ đến gia đình nghèo đói, mẹ già đã khổ suốt một đời người, nghĩ đến đàn em thơ dại, đến tương lai và hạnh phúc của mình... càng thấy thằng giặc không bao giờ để cho mình sống, hưởng tự do hạnh phúc... Tôi thấy nó thật dã man hung ác, không giết nó đi thì không sống được. Ý nghĩ ấy kích thích tôi giữ vững quyết tâm. Thấy đồng đội bị thương, lòng căm thù tôi càng sôi sục.
Nó ngừng bắn tôi lại đào. Bây giờ, nghe đạn dịch bắn tôi chỉ nghĩ: “Giai cấp mình muốn sống cần phải tiêu diệt nó. Để chiến thắng mình phải dũng cảm chiến đấu không tiếc hy sinh cho quyền lợi chung của giai cấp. Phần xương máu ấy là phần vinh dự, ta phải dũng cảm, phải diệt nó đi...”.
Cả đơn vị càng đào gấp trong tiếng đạn địch bắn dồn dập... Tiếng cuốc xẻng xoèn xoẹt nghe như tiếng tay đang xiết chặt cổ quân thù.



