Đêm đầu tiên không tiếng súng
Đêm đầu tiên không tiếng súng
Tối 30/4/1975, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi ngồi tựa lưng bên hiên một ngôi nhà trong Sài Gòn. Thành phố lên đèn, tiếng xe thưa dần. Điều lạ nhất là không còn tiếng súng.
Suốt nhiều năm, chúng tôi quen ngủ giữa tiếng bom rơi, pháo nổ, tiếng bước chân hành quân trong đêm. Vì thế, sự yên tĩnh hôm ấy làm tôi bối rối. Tôi ngẩng nhìn bầu trời rất lâu rồi mới tin chiến tranh thật sự đã qua.
Mấy đồng đội nằm cạnh tôi ngủ rất nhanh vì quá mệt. Có người vẫn ôm ba lô như thói quen. Tôi thì không ngủ được, chỉ nghĩ đến quê nhà, đến ngày trở về và những người đã nằm lại trên đường tiến quân.
Đêm đầu tiên không tiếng súng là đêm tôi hiểu giá trị của hòa bình lớn đến nhường nào. Có những điều chỉ khi mất đi thật lâu, con người mới biết quý biết bao.



