Cựu chiến binh

Đêm đầu tiên ngồi trên xe tăng ở Quảng Trị

Lào Cai13/05/2026Xuân Việt (Đoàn phường Văn Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Đặng Đại Hải kể rằng suốt cuộc đời mình, ông không bao giờ quên đêm đầu tiên ngồi trong chiếc xe tăng giữa chiến trường Quảng Trị năm 1972.

Sinh năm 1951, tháng 5 năm 1971 ông lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Binh chủng Tăng – Thiết giáp. Sau nhiều tháng huấn luyện, tháng 2 năm 1972 ông cùng đơn vị hành quân vào chiến trường Quảng Trị — nơi khi ấy đang là một trong những mặt trận ác liệt nhất.

Ông nhớ hành trình vào chiến trường rất dài.

Xe tăng phải di chuyển chủ yếu vào ban đêm để tránh máy bay địch phát hiện. Có những đoạn đường hẹp, hai bên là hố bom và cây cháy đen vì pháo kích. Đất đỏ bám đầy xích xe, còn bên trong khoang tăng lúc nào cũng nóng hầm hập mùi dầu máy.

“Ngồi trong xe tăng lâu nhiều khi ù cả tai,” ông cười.

Đêm đầu tiên tới gần chiến trường Quảng Trị, đơn vị dừng lại trong một khu rừng nhỏ để ém quân.

Ông Hải lúc ấy còn rất trẻ, vừa háo hức vừa hồi hộp. Dù đã được huấn luyện kỹ nhưng đó là lần đầu tiên ông thực sự cảm nhận chiến tranh ở rất gần.

Khoảng nửa đêm, từ phía xa vọng lại tiếng pháo dồn dập.

Mặt đất rung lên từng đợt.

Một chiến sĩ trẻ cùng xe với ông khẽ hỏi:
“Anh Hải này… không biết mai vào trận sẽ thế nào?”

Ông kể lúc ấy chính mình cũng lo, nhưng vẫn cố cười:
“Cứ bám xe mà đánh.”

Cả tổ im lặng rất lâu sau câu nói ấy.

Trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn đỏ nhỏ bên trong xe tăng hắt lên gương mặt những người lính trẻ tuổi đôi mươi. Có người tranh thủ viết dở lá thư về quê. Có người tựa lưng vào thành xe nhắm mắt nhưng không ngủ được.

Riêng ông Hải bước xuống đứng cạnh bánh xích nhìn về phía chiến trường xa xa đỏ rực ánh pháo.

“Lần đầu tiên tôi hiểu chiến tranh thật sự gần mình đến vậy.”

Gần sáng, một anh lái xe tăng lớn tuổi hơn lấy từ ba lô ra ít lạc rang chia cho cả tổ.

Anh vừa ăn vừa bảo:
“Mai vào trận rồi, giờ ăn được gì cứ ăn.”

Nghe vậy mọi người cùng bật cười, không khí bớt căng thẳng hẳn.

Điều khiến ông Hải nhớ nhất là trước lúc lên xe, anh trưởng xe bất ngờ quay lại nói rất chậm:
“Dù thế nào cũng phải đưa xe về.”

Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng chiến tranh.

Nhiều năm sau hòa bình, mỗi lần nhớ về Quảng Trị 1972, cựu chiến binh Đặng Đại Hải vẫn nhớ rõ đêm đầu tiên bên chiếc xe tăng giữa tiếng pháo rền xa — đêm mà những người lính trẻ vừa lo âu, vừa kiên cường bước vào một trong những chiến trường khốc liệt nhất của tuổi trẻ mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn