Đêm đầu tiên ngủ hầm giữa chiến trường Cánh đồng Chum
Đêm đầu tiên ngủ hầm giữa chiến trường Cánh đồng Chum

Đêm đầu tiên ngủ hầm giữa chiến trường Cánh đồng Chum
Rời xa thao trường huấn luyện, người lính trẻ bước vào chiến trường thật sự. Không còn những bài tập giả định, phía trước là những trận đánh, những tiếng bom rơi và những thử thách mà chỉ có thực tế chiến đấu mới có thể cảm nhận hết.
Sau khi về đơn vị chiến đấu thuộc Đại đội 9, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 148, bác Hà Văn Bàn có những ngày đầu tiên làm quen với cuộc sống nơi chiến trường Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng.
Lần đầu được nghỉ giữa chiến trường, ông ngủ trong hầm kèo – nơi trú ẩn quen thuộc của bộ đội trong điều kiện bom đạn ác liệt.
Đêm xuống, thay vì sự yên bình của quê nhà, người lính trẻ nghe tiếng máy bay, tiếng pháo và những âm thanh của chiến tranh bao quanh.
Từ trong hầm, nhìn về hướng Tây, bác Bàn chứng kiến máy bay vận tải C130 của Mỹ hoạt động trên bầu trời, liên tục thả pháo sáng và bắn phá khu vực đồi Phu-seo – nơi một đơn vị quân tình nguyện Việt Nam đang chốt giữ.
Khoảnh khắc ấy khiến người lính 19 tuổi hiểu rằng chiến tranh không còn là điều được nghe kể qua lời người khác. Ông đang thực sự sống giữa chiến trường.
Nhưng cũng chính trong những ngày gian khổ ấy, tình đồng đội, sự gắn bó và ý chí chiến đấu đã giúp những người lính trẻ vượt qua nỗi lo lắng ban đầu để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Bước trưởng thành của con người đôi khi đến từ những hoàn cảnh khó khăn nhất. Những người lính năm xưa đã vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân bằng niềm tin, trách nhiệm và tình yêu đối với Tổ quốc.



