Cựu chiến binh

Đêm đầu tiên ngủ trong lán quân

Đêm đầu tiên trong đơn vị đến thật nhanh. Sau một ngày hành quân qua những con đường đất và những triền đồi, cậu thanh niên vừa rời quê hôm trước được anh em đưa vào một căn lán nhỏ giữa rừng. Lán được dựng bằng tre, nứa và lá cây. Bên trong chỉ có vài chiếc giường ghép đơn sơ, một bếp nhỏ và những chiếc ba lô đặt sát vách.

Ninh Bình15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm đầu tiên ngủ trong lán quân

Đêm đầu tiên trong đơn vị đến thật nhanh.

Sau một ngày hành quân qua những con đường đất và những triền đồi, cậu thanh niên vừa rời quê hôm trước được anh em đưa vào một căn lán nhỏ giữa rừng. Lán được dựng bằng tre, nứa và lá cây. Bên trong chỉ có vài chiếc giường ghép đơn sơ, một bếp nhỏ và những chiếc ba lô đặt sát vách.

Đứng ngoài cửa lán, cậu nhìn quanh rồi bất giác nhớ đến mái nhà của mình.

Ở quê, giờ này mẹ có lẽ đã dọn xong bữa tối. Cha chắc đang ngồi bên hiên. Còn ở đây, mọi thứ đều xa lạ.

Một người chiến sĩ lớn tuổi thấy cậu cứ đứng mãi liền cười:

“Lần đầu xa nhà phải không?”

Cậu gật đầu.

“Đêm nay cứ ngủ đi. Rồi vài hôm nữa sẽ quen.”

Câu nói giản dị ấy khiến cậu thấy yên tâm hơn.

Bữa tối hôm đó không có gì nhiều. Mỗi người một phần cơm, thêm chút rau rừng và nước uống. Những người lính vừa ăn vừa kể chuyện quê nhà. Người nhớ đồng ruộng, người nhớ vợ con, người nhắc đến mẹ già. Có người lấy trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ, cẩn thận đọc lại mấy dòng thư gia đình.

Cậu thanh niên lặng nghe.

Cậu nhận ra rằng dù mỗi người đến từ một miền quê khác nhau, ai cũng có một mái nhà để nhớ.

Khi tiếng nói chuyện dần thưa, mọi người chuẩn bị nghỉ.

Cậu nằm xuống chiếc giường tre. Mùi lá khô và tre nứa khác hẳn căn nhà quen thuộc. Qua những khe lá trên mái lán, cậu nhìn thấy một khoảng trời đêm đầy sao.

Rừng ban đêm có những âm thanh rất riêng.

Tiếng côn trùng rả rích.

Tiếng lá cây xào xạc.

Tiếng nước chảy đâu đó trong thung lũng.

Mỗi âm thanh đều khiến cậu tỉnh giấc vài lần.

Cậu kéo chiếc chăn mỏng lên, rồi nhớ đến lời mẹ dặn trước lúc lên đường: “Đi đâu thì cũng phải giữ gìn sức khỏe.”

Cậu mỉm cười một mình.

Một lúc sau, người chiến sĩ nằm bên cạnh khẽ hỏi:

“Chưa ngủ à?”

“Em nhớ nhà.”

Người ấy im lặng một lát rồi nói:

“Anh cũng từng như chú. Đêm đầu tiên anh cũng nhớ nhà. Nhưng rồi nghĩ rằng mình đang cùng mọi người làm một việc có ích cho quê hương, thế là thấy lòng nhẹ hơn.”

Cậu không nói gì nữa.

Ngoài kia, rừng vẫn chìm trong bóng tối. Nhưng trong căn lán nhỏ, những người lính nằm cạnh nhau, mỗi người mang một nỗi nhớ riêng và một niềm tin chung.

Gần sáng, cậu thiếp đi.

Khi tiếng chim rừng đầu tiên vang lên, cậu tỉnh dậy. Ánh sáng nhạt xuyên qua mái lá. Một vài người đã thức, người nhóm bếp, người gấp chăn, người chuẩn bị cho ngày mới.

Cậu ngồi dậy, xếp lại chiếc chăn và khoác ba lô.

Đêm đầu tiên xa nhà đã qua.

Từ hôm ấy, căn lán đơn sơ giữa rừng dần trở thành một mái nhà khác của cậu. Những người đồng đội xa lạ trở thành những người anh em. Và những đêm ngủ giữa rừng, dù còn nhiều thiếu thốn, lại trở thành một phần ký ức mà cậu không bao giờ quên.

Bài học: Những ngày đầu trong kháng chiến thường đầy thiếu thốn và xa lạ, nhưng tình đồng đội giúp người lính vượt qua nỗi nhớ nhà và hòa nhập với cuộc sống mới. Chính sự sẻ chia giản dị trong những căn lán nhỏ đã tạo nên sức mạnh tinh thần cho những người cùng chung lý tưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn