Đêm đầu tiên nơi biên cương Chủ đề: Lửa cháy dọc bờ kênh vĩnh tế
Đêm đầu tiên nơi biên cương
Chủ đề: Lửa cháy dọc bờ kênh vĩnh tế
Gió đêm từ cánh đồng biên giới An Giang thổi vào ràn rạt, mang theo vị mặn mòi của phù sa và cả mùi khói súng âm ỉ. Bên bờ kênh Vĩnh Tế, tiểu đội của Thuận bám trụ trong các công sự dã chiến. Lúc này là cuối năm 1977, tập đoàn phản động Pol Pot liên tục xua quân sang quấy phá, tàn sát đồng bào ta dọc tuyến biên giới.
Thuận – quê ở một vùng quê yên bình miền Bắc – mới vào Nam chưa đầy một tháng. Đêm nay là ca trực đầu tiên của anh trên mảnh đất biên thùy này. Nhìn sang bên kia bờ kênh, màn đêm sâu thẳm, tĩnh mịch đến đáng sợ.
“Bình tĩnh nghe em, tụi nó hay bò sang lúc rạng sáng, quỷ quyệt lắm!” – Tiếng anh Trung, tiểu đội trưởng dạn dày sương gió, thì thầm bên cạnh.
Chưa dứt lời, một loạt đạn cối bỗng xé toạc màn đêm, nổ vang trời ngay phía sau công sự. Tiếng súng bộ binh, súng ĐK của địch bắn xối xả. Dưới ánh chớp của đạn vạch đường, Thuận thấy hàng chục bóng đen sùng sục lao qua những bờ đất, miệng gào rú điên cuồng.
“Bắn!” – Lệnh của anh Trung vang lên.
Thuận siết chặt báng súng AK, rướn người bắn trả. Lần đầu tiên đối mặt với lằn ranh sinh tử, tim anh đập thình thịch, nhưng hình ảnh những ngôi làng bị địch đốt phá, những người dân vô tội ngã xuống ở biên giới mấy ngày trước đã biến nỗi sợ hãi thành lòng căm thù. Anh bắn chuẩn xác, từng loạt ngắn bẻ gãy mũi tiến công của địch dưới lòng kênh.
Trận đánh kéo dài đến khi bình minh ló rạng. Quân địch rút chạy, để lại chiến trường đầy dấu vết đổ nát. Thuận nhìn khẩu súng còn nóng hổi trên tay, mặt sạm đen khói đạn. Trận chiến đầu đời của anh nơi biên giới Tây Nam đã bắt đầu như thế — khốc liệt, nóng bỏng nhưng tràn đầy lòng quả cảm của tuổi đôi mươi.



