Đêm đầu tiên yên tiếng súng
Đêm đầu tiên yên tiếng súng
Tối 7/5/1954, tôi ngồi tựa lưng vào chiến hào và lắng nghe. Lần đầu sau nhiều tuần lễ, quanh tôi gần như không còn tiếng súng. Chỉ có gió núi thổi nhẹ và tiếng người gọi nhau ngoài xa.
Sự yên tĩnh ấy làm tôi bồi hồi. Những ngày trước, chúng tôi quen sống trong pháo nổ, tiếng hô xung phong và nhịp đào hào xuyên đêm. Nay chiến thắng đến rồi, tôi lại thấy mình chưa quen với bình yên.
Tôi nhớ quê nhà, nhớ mẹ già chắc đang mong tin. Tôi cũng nhớ những đồng đội đã nằm lại không kịp chờ ngày này.
Đêm đầu tiên yên tiếng súng dạy tôi rằng hòa bình không phải điều bình thường. Nó là món quà được đổi bằng rất nhiều hy sinh.



