Đêm đèo Bông Lau – lửa sáng như ban ngày
Tôi cười mà không nói, vì miệng đầy đất và hơi lạnh.
Chúng tôi hiểu nhiệm vụ không chỉ “đào đường”, mà còn “giành đường với địch”.
Khoảng nửa đêm, một tốp máy bay B-26 xuất hiện. Cả ngọn núi rung chuyển theo từng tiếng nổ. Một cơn gió mạnh hất tôi dúi người về phía vực. Nếu không có chị Nết kéo lại, chắc tôi đã rơi xuống thung lũng tối om dưới kia.
Chị cười khẽ:
– Sợ không?
Tôi thở dốc:
– Chết thì sợ, nhưng lùi thì… không.
Chị gật đầu, ánh mắt sáng trong đêm:
– TNXP mà lùi, ai tin ta nữa!


