Đêm diễn không khán phòng
Đêm diễn không khán phòng
Chúng tôi biểu diễn ở một bãi đất trống, không có sân khấu, không có đèn. Năm 1965, đoàn văn công theo đơn vị ra một vùng ven rừng. Khán giả là bộ đội vừa hành quân về. Đêm đó, trăng mờ, chúng tôi hát và múa trên nền đất. Có lúc, tiếng máy bay vọng lại, mọi người dừng vài giây, rồi tiếp tục. Một tiết mục kết thúc, không có tiếng vỗ tay lớn, chỉ có những cái gật đầu và vài tiếng cười nhẹ. Sau buổi diễn, một anh lính nói: “Nghe xong thấy đỡ mệt.” Câu nói ấy là phần thưởng lớn nhất. Chúng tôi thu dọn nhanh, rời đi trong đêm. Không ai biết buổi diễn đó sẽ được nhớ bao lâu, nhưng với tôi, nó đủ để hiểu nghệ thuật cũng có chỗ đứng riêng trong chiến tranh.



