Đêm Đổ Bộ
Đêm ấy trời tối đen như mực. Gió nam thổi mạnh làm mặt biển cuộn sóng. Khoảng gần nửa đêm, tiếng động cơ từ ngoài khơi vọng vào.
Ông Lưu đang ngồi trong chòi canh lập tức bật dậy.
“Tàu giặc!”
Tiếng mõ báo động vang lên khắp làng.
Những người dân quân lập tức vào vị trí chiến đấu. Hưng cùng ba đồng đội bò dọc bờ cát, mang theo súng trường và mấy quả lựu đạn tự tạo.
Ngoài biển, ba chiếc tàu đổ bộ từ từ tiến vào cửa lạch. Ánh đèn pha quét ngang bờ biển sáng rực.
“Chúng đông quá…” một chiến sĩ trẻ run giọng.
Hưng khẽ nói:
“Bình tĩnh. Đợi chúng vào gần.”
Tiếng chân giặc bắt đầu lội bì bõm qua mép nước. Chúng chia thành từng tốp tiến sâu vào bờ.
Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên.
Mìn chôn dưới bãi cát phát nổ dữ dội. Cát và nước biển bắn tung trời. Tiếng la hét của lính địch vang lên hỗn loạn.
“Bắn!”
Từ các ụ cát, súng của dân quân đồng loạt nhả đạn.
Lính địch không ngờ bị phục kích nên rối loạn đội hình. Chúng bắn trả dữ dội. Đạn cày tung cát trắng.
Hưng lao sang bên trái, ném mạnh quả lựu đạn vào tốp lính đang cố dựng đại liên.
Một tiếng nổ nữa rung chuyển cả mép biển.
Nhưng quân địch quá đông. Từ tàu ngoài khơi, pháo bắt đầu bắn yểm trợ. Từng cột nước dựng lên giữa cửa biển.
Ngôi nhà đầu làng bốc cháy.
Tiếng phụ nữ và trẻ con khóc vang lên trong đêm.
Ông Lưu đứng trên gò cát quan sát trận đánh, ánh mắt đỏ rực.
“Chúng lại đốt làng…”
Ông nhớ đến những năm trước, khi quân giặc từng càn qua nơi này, phá sạch thuyền bè và giết cả dân thường.
Nhưng lần này, người dân Nghệ An không còn sợ hãi.
Họ đã chuẩn bị để chiến đấu.



