Bài viết

Đêm Đốt Đuốc Hành Quân Giữa Rừng Sâu

An Giang13/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm Đốt Đuốc Hành Quân Giữa Rừng Sâu

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ tư liệu lịch sử và hồi ức của bộ đội, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn và nhiều khu vực rừng núi khác trở thành nơi diễn ra những cuộc hành quân dài ngày đầy gian khổ. Thiếu thốn về phương tiện chiếu sáng, địa hình hiểm trở và điều kiện thời tiết khắc nghiệt khiến việc di chuyển ban đêm gặp rất nhiều khó khăn. Trong hoàn cảnh đó, những bó đuốc được thắp lên đã trở thành nguồn sáng dẫn đường quen thuộc, giúp các đoàn hành quân vượt qua bóng tối của núi rừng trong thời kỳ hoa lửa.

Ngày ấy, hành quân thường diễn ra vào ban đêm để tránh sự phát hiện và đảm bảo an toàn. Khi mặt trời lặn, rừng sâu trở nên tối đen, chỉ còn tiếng côn trùng và gió rừng. Trong không gian ấy, ánh đuốc bập bùng trở thành tín hiệu dẫn lối cho cả đoàn người.

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, mỗi bó đuốc thường được làm từ những vật liệu sẵn có như tre khô, vải cũ và nhựa cây. Dù đơn sơ nhưng khi được thắp lên, nó tạo ra ánh sáng đủ để soi rõ con đường phía trước.

Có những đoạn đường rừng rất hẹp, một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Việc di chuyển phải hết sức cẩn trọng, từng bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để bảo đảm an toàn cho cả đoàn.

Trong chiến tranh, việc giữ bí mật hành quân là điều vô cùng quan trọng. Vì vậy, ánh đuốc thường được che chắn hoặc điều chỉnh sao cho không lộ rõ từ xa, nhưng vẫn đủ để người đi sau quan sát được lối đi.

Nhiều nhân chứng kể rằng trong những đêm hành quân dài, ánh đuốc không chỉ giúp chiếu sáng mà còn tạo sự gắn kết giữa các thành viên trong đoàn. Mỗi ánh lửa nhỏ bé như một dấu hiệu của sự đồng hành và sẻ chia.

Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, hình ảnh đoàn quân nối dài trong đêm rừng, ánh đuốc lung linh như những vì sao di chuyển, là một hình ảnh vừa đẹp vừa đầy xúc động.

Không ít lần, thời tiết thay đổi đột ngột khiến việc hành quân trở nên khó khăn hơn. Mưa rừng làm đuốc dễ tắt, đường trơn trượt khiến bước đi nặng nề. Tuy nhiên, mọi người vẫn kiên trì vượt qua để hoàn thành nhiệm vụ.

Có những lúc phải dừng lại để nhóm lại đuốc, mọi người thường quây lại thành vòng nhỏ để che gió, giữ lửa không bị tắt. Những khoảnh khắc ấy thể hiện rõ tinh thần đoàn kết và hỗ trợ lẫn nhau trong hoàn cảnh khó khăn.

Trong chiến tranh, mỗi chuyến hành quân đều mang theo một nhiệm vụ quan trọng. Vì vậy, dù vất vả, mọi người vẫn giữ vững tinh thần, không để khó khăn làm chùn bước.

Nhiều thanh niên lần đầu tham gia hành quân ban đêm đã rất ấn tượng với ánh đuốc rừng. Với họ, đó không chỉ là ánh sáng dẫn đường mà còn là biểu tượng của niềm tin và ý chí tiến về phía trước.

Có những đoạn đường kéo dài hàng chục kilômét, ánh đuốc cứ tiếp nối nhau trong bóng tối, tạo thành một dòng sáng di chuyển giữa rừng sâu. Hình ảnh ấy đã in sâu vào ký ức của nhiều thế hệ.

Không ít người sau này khi nhớ lại vẫn cảm thấy xúc động trước những đêm hành quân gian khổ. Ánh đuốc nhỏ bé nhưng đã góp phần đưa cả đoàn vượt qua rừng sâu, dốc núi và hiểm nguy.

Sau ngày đất nước thống nhất, hình ảnh đốt đuốc hành quân không còn phổ biến, nhưng ký ức về nó vẫn được lưu giữ trong nhiều câu chuyện lịch sử và hồi ức chiến tranh.

Ngày nay, khi cuộc sống đã trở nên đầy đủ và hiện đại hơn, những câu chuyện về ánh đuốc trong đêm hành quân giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn về sự gian khổ và tinh thần kiên cường của cha ông.

Đêm đốt đuốc hành quân giữa rừng sâu thời hoa lửa không chỉ là hoạt động dẫn đường mà còn là biểu tượng của ý chí, sự đoàn kết và niềm tin chiến thắng. Những ánh lửa nhỏ bé năm ấy đã góp phần soi sáng con đường đi tới độc lập và hòa bình của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn