Cựu chiến binh

ĐÊM ĐƯA DÂN QUA SUỐI

Trong một đêm mưa ở chiến trường Kampong Chhnang, bác Lê Văn Đồng cùng đồng đội đã đưa một nhóm dân thường vượt suối để tránh giao tranh. Đó là chuyến đi đầy hiểm nguy, khi cái chết ở rất gần. Một khoảnh khắc chậm trễ có thể đổi bằng nhiều sinh mạng. Kỷ niệm ấy trở thành dấu ấn sâu đậm nhất trong ký ức đời lính của bác.

Thanh Hóa27/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Văn Đồng kể rằng, đó là vào cuối năm 1987, khi đơn vị bác đóng quân tại tỉnh Kampong Chhnang, một khu vực sông nước chằng chịt, địch thường lợi dụng địa hình để tập kích bất ngờ. Khi ấy, bác là Trung sĩ, giữ chức vụ Tiểu đội trưởng bộ binh, trực tiếp chỉ huy tổ bảo vệ dân.

Chiều hôm đó, đơn vị nhận tin một nhóm dân làng nằm sát khu vực có nguy cơ giao tranh. Chỉ huy quyết định tổ chức di chuyển dân sang khu an toàn trong đêm. Trời mưa lớn, nước suối dâng cao, đường đi trơn trượt, nhưng không thể chậm trễ.

Bác nhớ rất rõ hình ảnh những người dân ôm con nhỏ, tay run run nắm chặt vạt áo bộ đội. Không ai nói nhiều, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng nước chảy xiết.

“Lúc đó tôi chỉ nghĩ một điều: mình là lính, mình phải đi trước,” bác kể.

Bác lội xuống suối trước để dò đường, nước dâng đến ngang ngực. Dưới chân là bùn lầy, đá trơn, chỉ cần trượt một bước là bị dòng nước cuốn đi. Có lúc, một em bé trên tay người mẹ hoảng sợ khóc thét, bác quay lại, bế em sang bờ bên kia trước.

Ngay khi nhóm dân cuối cùng vừa qua suối an toàn, phía xa vang lên tiếng súng. Đạn nổ vọng lại trong mưa, rừng cây rung chuyển. Cả tiểu đội nhanh chóng rút lui, thoát hiểm trong gang tấc.

Bác trầm giọng khi nhắc lại:

“Chậm vài phút thôi là không kịp nữa. Lúc đó mới thấy mạng người mong manh đến thế nào.”

Sau đêm ấy, đơn vị không ai bị thương, dân làng an toàn. Không có giấy khen ngay lúc đó, cũng không ai nhắc nhiều. Nhưng với bác Lê Văn Đồng, đó là lần hiếm hoi bác cảm nhận rõ ràng ý nghĩa của việc cầm súng – không chỉ để chiến đấu, mà để bảo vệ những con người vô tội.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nghe tiếng mưa đêm, bác lại nhớ đến con suối năm ấy. Nhớ đến ánh mắt biết ơn của người dân, và nhớ đến khoảnh khắc sinh tử mà bác cùng đồng đội đã đi qua – lặng lẽ, không ồn ào, nhưng không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM ĐƯA DÂN QUA SUỐI | Câu chuyện thời hoa lửa