ĐÊM ĐƯA HỌC SINH ĐI SƠ TÁN
Câu chuyện kể về cô giáo Phạm Thị Nhàn đưa học sinh rời khỏi khu vực nguy hiểm trong đêm. Bà đã bảo vệ các em vượt qua mưa lớn, đường rừng và những đợt máy bay tuần tra.
Năm 1968, trường học tại địa phương có nguy cơ bị đánh phá. Bà Nhàn nhận nhiệm vụ đưa hơn hai mươi học sinh đến một điểm học mới sâu trong rừng.
Đoàn xuất phát khi trời vừa tối. Mỗi em mang theo một ít quần áo, sách vở và cơm nắm. Bà Nhàn đi đầu, một phụ huynh đi cuối để bảo vệ cả đoàn.
Giữa đường, trời mưa lớn, một em nhỏ bị trượt chân. Bà cõng em trên lưng, tay vẫn nắm chặt sợi dây nối các học sinh để không ai bị lạc.
Khi máy bay địch bay qua, bà đưa các em vào một hốc đá và lấy áo mưa che kín ánh đèn. Đợi tình hình an toàn, cả đoàn tiếp tục lên đường.
Gần sáng, toàn bộ học sinh đến điểm sơ tán an toàn. Sách vở tuy bị ướt nhưng không em nào bị bỏ lại.
Bà Nhàn kể:
“Các em là tương lai của quê hương. Người giáo viên phải bảo vệ học sinh như bảo vệ chính con mình.”
Câu chuyện thể hiện lòng yêu nghề, trách nhiệm và sự dũng cảm của người giáo viên trong thời hoa lửa.



