ĐÊM ĐUỐC RỰC SÁNG HỒNG GAI
Đối với cựu chiến binh Phùng Ngọc Hùng, những đêm từ ngày 16 đến ngày 18 tháng 8 năm 1945 là những đêm không thể nào quên trong cuộc đời. Khi ấy, khắp thị xã Hồng Gai như bừng tỉnh sau bao năm sống trong cảnh áp bức. Dưới sự lãnh đạo của Việt Minh, hàng nghìn người dân từ khắp các khu phố, làng xóm mang theo cờ đỏ sao vàng, đuốc sáng, gậy gộc, dao, rựa, búa và xà beng cùng tiến về trung tâm thị xã. Cả một vùng trời rực sáng bởi ánh lửa của những bó đuốc và ngọn lửa cách mạng đang cháy bỏng trong lòng mỗi người.
Ông Hùng khi ấy chỉ là một thanh niên đầy nhiệt huyết. Cùng các bạn đồng trang lứa, ông được giao mang theo những quả bom tự chế bằng vôi bột và mảnh sành để phối hợp cùng lực lượng khởi nghĩa. Tuy vũ khí còn rất thô sơ nhưng ai cũng tin tưởng vào sức mạnh của lòng yêu nước và sự đoàn kết của nhân dân. Khi đoàn người tiến đến các đồn bốt của địch, tiếng hô vang "Việt Minh muôn năm!", "Chính quyền về tay nhân dân!" làm quân địch hoang mang, nhiều tên tay sai phải buông súng đầu hàng.
Ông Hùng kể rằng, chưa bao giờ ông thấy sức mạnh của quần chúng lại lớn đến như vậy. Người già, thanh niên, phụ nữ đều sát cánh bên nhau, không ai lùi bước trước hiểm nguy. Chỉ trong một thời gian ngắn, chính quyền đã được giành về tay nhân dân. Đó là thắng lợi của lòng yêu nước, của ý chí quật cường và niềm tin vào cách mạng.
Mỗi khi nhớ lại đêm lịch sử ấy, ông vẫn không giấu được niềm xúc động. Theo ông, chiến thắng không chỉ chấm dứt những ngày tháng nô lệ mà còn mở ra một tương lai mới cho dân tộc Việt Nam. Ông luôn mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng độc lập, tự do không tự nhiên mà có, mà được đổi bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh của biết bao người đi trước. Đó là bài học quý giá cần được gìn giữ và truyền lại mãi về sau.


