ĐÊM GÁC
Đêm trong rừng tĩnh lặng.
Tiếng côn trùng hòa cùng tiếng gió thổi qua tán lá.
Người lính trẻ đứng gác.
Trên vai là khẩu súng.
Trong lòng là nỗi nhớ quê.
Anh ngước nhìn bầu trời.
Ở quê nhà, có lẽ mẹ cũng đang nhìn lên bầu trời ấy.
Có lẽ em gái đã ngủ.
Có lẽ cánh đồng lúa đang vào mùa.
Nghĩ đến đó, anh khẽ mỉm cười.
Ca gác kéo dài trong sự yên lặng.
Nhưng chính những đêm thức trắng ấy đã giữ bình yên cho cả đơn vị.
Có những cống hiến không ồn ào.
Chỉ âm thầm như ánh sao giữa đêm.


