ĐÊM GÁC BIỂN
ĐÊM GÁC BIỂN
Trên một hòn đảo nhỏ ngoài miền Trung, anh chiến sĩ hải quân Trần Hải nhận nhiệm vụ gác biển trong những năm chiến tranh.
Đêm nào anh cũng đứng bên ngọn hải đăng nhìn ra mặt biển tối đen, lắng nghe từng tiếng động lạ từ xa.
Một cơn bão lớn bất ngờ kéo tới giữa đêm. Sóng đánh dữ dội vào ghềnh đá nhưng anh vẫn kiên quyết bám trạm gác để giữ liên lạc cho đơn vị.
Đến sáng, đồng đội phát hiện bàn tay anh rớm máu vì bám dây neo suốt nhiều giờ giữa gió bão.
Anh chỉ cười:
— “Biển còn yên là mình còn đứng gác.”



