ĐÊM GÁC BIÊN CƯƠNG
Tôi tên là Nguyễn Văn Lâm, năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng trên tuyến đường Trường Sơn, tim tôi vẫn đập nhanh như ngày còn là một chàng lính trẻ. Đó là một đêm năm 1972. Trăng bị mây che kín, rừng Trường Sơn tối đen như mực. Tôi lái chiếc xe tải chở đầy lương thực và đạn dược vào chiến trường miền Nam. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Trên đầu, máy bay Mỹ vẫn quần thảo suốt ngày đêm. Chúng tôi chỉ được chạy xe vào ban
Tôi tên là Nguyễn Văn Lâm, năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng trên tuyến đường Trường Sơn, tim tôi vẫn đập nhanh như ngày còn là một chàng lính trẻ.
Đó là một đêm năm 1972. Trăng bị mây che kín, rừng Trường Sơn tối đen như mực. Tôi lái chiếc xe tải chở đầy lương thực và đạn dược vào chiến trường miền Nam. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Trên đầu, máy bay Mỹ vẫn quần thảo suốt ngày đêm.
Chúng tôi chỉ được chạy xe vào ban đêm. Ánh đèn phải che kín, chỉ còn một khe sáng nhỏ vừa đủ nhìn đường. Đi trước xe tôi là anh Hòa – người bạn thân nhất trong đơn vị. Anh luôn nói đùa:
“Còn đường là còn hàng, còn hàng là còn chiến thắng.”
Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay gầm lên trên bầu trời. Chúng tôi biết ngay có chuyện. Chỉ vài phút sau, từng loạt bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Đất đá bắn tung lên như mưa. Tôi phanh xe gấp, lao xuống hầm trú ẩn ven đường.
Sau trận bom, con đường phía trước bị một hố bom lớn chắn ngang. Nếu không thông đường ngay, đoàn xe phía sau sẽ kẹt lại. Không ai bảo ai, tất cả chúng tôi cầm xẻng, cuốc lao ra san lấp.
Đúng lúc đó, anh Hòa chạy lại vỗ vai tôi:
“Lâm, cậu giữ xe nhé. Tớ ra cùng anh em lấp hố.”
Chúng tôi làm việc trong ánh đèn pin yếu ớt và tiếng máy bay vẫn gầm xa xa. Chỉ khoảng nửa giờ sau, con đường tạm thời được thông. Xe bắt đầu lăn bánh trở lại.
Nhưng khi đoàn xe chuẩn bị đi tiếp, tôi chợt thấy anh Hòa không quay về. Một người lính chạy tới, giọng nghẹn lại:
“Hòa… bị mảnh bom lúc nãy…”
Tôi đứng lặng giữa con đường đất đỏ. Người bạn vừa còn nói cười với tôi cách đó không lâu giờ đã nằm lại giữa rừng Trường Sơn.
Đêm đó, tôi vẫn tiếp tục lái xe đi. Bởi chúng tôi đều hiểu rằng chuyến hàng này phải đến được chiến trường. Khi xe vượt qua đoạn đường vừa san lấp, tôi nhìn lên bầu trời và thầm nói:
“Hòa ơi, chúng tôi sẽ đi tiếp. Con đường này nhất định phải thông.”
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, đất nước giờ yên bình. Nhưng mỗi khi nghe tiếng xe tải chạy trong đêm, tôi lại nhớ đến con đường Trường Sơn năm ấy — nơi tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua, cùng với những người đồng đội mãi mãi nằm lại trong rừng


